Khi Tổng thống Donald Trump phát động sáng kiến thuế “Ngày Giải phóng” vào tháng Tư năm ngoái, ông không nhận ra rằng bước đi đầy tham vọng này sẽ gặp phải sự phản đối pháp lý ngoạn mục. Giờ đây, sau khi Tòa án Tối cao quyết định rằng cơ sở pháp lý cho thuế đó là không hợp hiến, các bang như Illinois bắt đầu tính toán thiệt hại thực sự—và đòi lại tiền từ chính phủ liên bang. Chuyện gì thực sự đã xảy ra, và tại sao vấn đề này sẽ tiếp tục gây rối nền kinh tế Mỹ?
Gốc Rễ Vấn Đề: Thuế và Thâm hụt Thương mại liên tục
Để hiểu rõ cuộc khủng hoảng thuế hiện tại, ta cần đào sâu vào nguyên nhân gây ra tất cả. Tổng thống Trump dựa vào Đạo luật Quyền lực Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế (IEEPA) năm 1977 để làm cơ sở pháp lý áp dụng thuế rộng rãi. Lập luận của ông đơn giản nhưng gây tranh cãi: thâm hụt thương mại kéo dài với các đối tác thương mại—đặc biệt là Canada, Mexico và Trung Quốc—là tình trạng khẩn cấp kinh tế quốc gia cần có sự can thiệp trực tiếp của hành pháp.
Trong chiến lược này, Trump áp dụng các mức thuế trả đũa chưa từng có trong thập kỷ qua. Thuế 25% được áp dụng cho phần lớn hàng nhập khẩu từ Canada và Mexico, trong khi hàng hóa từ Trung Quốc bị mở rộng mức thuế, và nhiều quốc gia khác nhận mức thuế trả đũa 10%. Tuy nhiên, câu hỏi lớn đặt ra: Tổng thống có thực sự có thẩm quyền theo hiến pháp để làm điều này dựa trên IEEPA không?
Tòa án Tối cao ra phán quyết quyết đoán
Vào ngày 20 tháng 2, Tòa án Tối cao đã đưa ra câu trả lời rõ ràng. Trong bản án 6-3, các thẩm phán quyết định rằng IEEPA không cho phép tổng thống áp đặt mức thuế khắc nghiệt như vậy. Chánh án John Roberts viết trong ý kiến đa số: “Chúng tôi cho rằng IEEPA không ủy quyền cho tổng thống để áp dụng mức thuế này.” Phán quyết này không chỉ hủy bỏ nền tảng pháp lý cho thuế “Ngày Giải phóng,” mà còn mở ra khả năng đòi bồi thường lớn từ chính phủ liên bang.
Chỉ trong một phán quyết, hơn 175 tỷ đô la doanh thu từ thuế do chính phủ liên bang thu đã bị đe dọa. Các công ty và bang giờ đây đặt câu hỏi: ai sẽ chịu trách nhiệm về khoản tiền đã trả dựa trên luật pháp sau này bị tuyên là không hợp hiến?
Illinois tính toán thiệt hại thực tế cho người dân
Thống đốc Illinois JB Pritzker quyết định không chờ đợi. Ông gửi hóa đơn chính thức tới Tổng thống Trump, yêu cầu hoàn trả 8.679.261.600 đô la—hay chính xác hơn, khoảng 1.700 đô la cho mỗi hộ gia đình trong bang đó. Con số này dựa trên 5.105.448 hộ gia đình mà Pritzker khẳng định đã gánh chịu gánh nặng thuế qua giá cả cao hơn tại các cửa hàng tạp hóa, cửa hàng dụng cụ, và trong cuộc sống hàng ngày của họ.
Trong thư mở công bố, Pritzker viết với giọng dạy đời: “Thuế của bạn đã gây rối loạn cho nông dân, làm phật lòng các đồng minh của chúng ta, và đẩy giá thực phẩm lên cao ngất. Sáng nay, các Thẩm phán Tòa án Tối cao do chính bạn chọn đã nói với bạn rằng họ cũng không hợp hiến.” Cũng có những đe dọa trong thông điệp—nếu Trump không tuân thủ yêu cầu hoàn trả, “chúng tôi sẽ có hành động tiếp theo.”
Thậm chí, Pritzker còn phát hành hóa đơn chính thức ghi dòng “HẾT HẠN - TRỄ THANH TOÁN,” như một hành động kịch tính phản ánh sự thất vọng thực sự của người dân. Ghi chú trên hóa đơn viết: “Gia đình Illinois phải trả giá cho thuế trái phép—tại cửa hàng tạp hóa, cửa hàng dụng cụ, và bàn ăn. Thuế là thuế, và gia đình lao động là người trả.”
Tại sao Illinois trở thành nạn nhân lớn nhất?
Lựa chọn của Illinois để dẫn đầu vụ kiện này không phải ngẫu nhiên. Bang này có nền kinh tế đa dạng cao và chịu ảnh hưởng rộng lớn từ thương mại quốc tế. Illinois là một trong những nhà xuất khẩu nông nghiệp hàng đầu, trung tâm sản xuất quan trọng, và là nơi có hạ tầng logistics, phân phối tập trung quanh Chicago—một trong những trung tâm thương mại lớn nhất của Mỹ.
Khi thuế áp dụng vào hàng nhập khẩu, chi phí trực tiếp rơi vào các nhà sản xuất dựa vào nguyên liệu và linh kiện nước ngoài. Khi các đối tác thương mại đáp trả bằng thuế trả đũa, nông dân Illinois—đặc biệt là những người xuất khẩu đậu nành và hạt giống chăn nuôi—gặp thiệt hại lớn về thị trường. Khi thuế nhằm vào hàng tiêu dùng, giá cả hàng ngày tăng lên tại các cửa hàng bán lẻ.
Theo số liệu thương mại của Illinois, bang này có hơn 127 tỷ đô la giao dịch thương mại mỗi năm với ba quốc gia chịu ảnh hưởng lớn nhất của thuế: Canada, Mexico và Trung Quốc. Thuế đối với các sản phẩm từ các quốc gia này ảnh hưởng trực tiếp đến các mặt hàng nhập khẩu chủ chốt như dầu mỏ, bia, và điện tử dùng trong doanh nghiệp và tiêu dùng trong khu vực. Dữ liệu từ Illinois Farm Bureau cho thấy ngành nông nghiệp bang này đối mặt với rủi ro tăng từ các thuế trả đũa cản trở tiếp cận các thị trường xuất khẩu quan trọng.
Các nghiên cứu do Associated Press và JPMorgan Chase Institute trích dẫn cho thấy xu hướng đáng lo ngại: chi phí thuế mà các doanh nghiệp trung bình của Mỹ phải gánh đã tăng gấp ba trong vài năm gần đây, phần lớn gánh nặng này được chuyển tiếp sang người tiêu dùng nội địa thay vì bị các đối thủ nước ngoài gánh chịu.
Phản ứng quyết đoán từ Nhà Trắng
Chính quyền không đứng yên. Người phát ngôn của Nhà Trắng phản bác các yêu cầu của Illinois bằng những chỉ trích gay gắt đối với chính ông Pritzker. Họ nói rằng “gánh nặng lớn từ thuế và quy định cực kỳ cao ở Illinois chỉ tương xứng với sự phình to của cá nhân JB Pritzker,” ám chỉ rằng vấn đề kinh tế của Illinois không phải do chính sách liên bang gây ra mà do chính sách của bang. Người phát ngôn còn nói thêm rằng nếu Pritzker “thật sự quan tâm đến việc hỗ trợ kinh tế cho Illinois, ông ấy nên bắt đầu từ chính chính quyền bang của mình.”
Cuộc tranh luận này phản ánh sự chia rẽ sâu sắc về trách nhiệm đối với tác động kinh tế của chính sách thuế—một câu hỏi còn xa mới có lời giải.
Tiếp theo sẽ ra sao?
Phán quyết của Tòa án Tối cao hạn chế khả năng Trump dựa vào IEEPA làm cơ sở pháp lý, nhưng không loại bỏ quyền áp thuế theo các luật thương mại khác. Đây là phần quan trọng của câu chuyện: không lâu sau phán quyết đó, Trump ký một sắc lệnh hành pháp mới áp dụng mức thuế toàn cầu 10% dựa trên Điều 122 của Đạo luật Thương mại năm 1974. Hiệu quả là, mặc dù nền tảng pháp lý cho thuế “Ngày Giải phóng” đã bị phá bỏ, chiến lược thuế rộng hơn vẫn tiếp tục theo luật khác.
Điều này có nghĩa là các vấn đề về thuế kéo dài sẽ không biến mất dễ dàng. Các doanh nghiệp toàn quốc, và các bang như Illinois, hiện đang tổ chức các nỗ lực đòi bồi thường riêng của họ. Các nhà kinh tế tại Mô hình Ngân sách Wharton của Đại học Pennsylvania cảnh báo rằng rủi ro đòi bồi thường hơn 175 tỷ đô la vẫn còn hiện hữu. Nếu các yêu cầu này thành công, tác động đối với ngân sách liên bang và chính sách thương mại sẽ rất lớn.
Chuyến đi này cho thấy rằng thương mại quốc tế, thâm hụt kéo dài, và chiến tranh thuế không phải là vấn đề có thể giải quyết nhanh chóng hay đơn giản. Mỗi quyết định pháp lý, mỗi mức thuế mới, và mỗi yêu cầu đòi bồi thường đều thêm lớp phức tạp vào bức tranh kinh tế toàn cầu. Trong khi Nhà Trắng giữ vững lập trường và Pritzker kiên quyết đòi bồi thường, người tiêu dùng và doanh nghiệp khắp nơi đang chờ xem cuối cùng ai sẽ phải trả giá cho các mức thuế từng được xem là giải pháp cho thâm hụt thương mại kéo dài.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Thâm hụt thương mại kéo dài: Làm thế nào phán quyết của Tòa án tối cao đã kích hoạt các yêu cầu bồi thường 8,68 tỷ đô la
Khi Tổng thống Donald Trump phát động sáng kiến thuế “Ngày Giải phóng” vào tháng Tư năm ngoái, ông không nhận ra rằng bước đi đầy tham vọng này sẽ gặp phải sự phản đối pháp lý ngoạn mục. Giờ đây, sau khi Tòa án Tối cao quyết định rằng cơ sở pháp lý cho thuế đó là không hợp hiến, các bang như Illinois bắt đầu tính toán thiệt hại thực sự—và đòi lại tiền từ chính phủ liên bang. Chuyện gì thực sự đã xảy ra, và tại sao vấn đề này sẽ tiếp tục gây rối nền kinh tế Mỹ?
Gốc Rễ Vấn Đề: Thuế và Thâm hụt Thương mại liên tục
Để hiểu rõ cuộc khủng hoảng thuế hiện tại, ta cần đào sâu vào nguyên nhân gây ra tất cả. Tổng thống Trump dựa vào Đạo luật Quyền lực Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế (IEEPA) năm 1977 để làm cơ sở pháp lý áp dụng thuế rộng rãi. Lập luận của ông đơn giản nhưng gây tranh cãi: thâm hụt thương mại kéo dài với các đối tác thương mại—đặc biệt là Canada, Mexico và Trung Quốc—là tình trạng khẩn cấp kinh tế quốc gia cần có sự can thiệp trực tiếp của hành pháp.
Trong chiến lược này, Trump áp dụng các mức thuế trả đũa chưa từng có trong thập kỷ qua. Thuế 25% được áp dụng cho phần lớn hàng nhập khẩu từ Canada và Mexico, trong khi hàng hóa từ Trung Quốc bị mở rộng mức thuế, và nhiều quốc gia khác nhận mức thuế trả đũa 10%. Tuy nhiên, câu hỏi lớn đặt ra: Tổng thống có thực sự có thẩm quyền theo hiến pháp để làm điều này dựa trên IEEPA không?
Tòa án Tối cao ra phán quyết quyết đoán
Vào ngày 20 tháng 2, Tòa án Tối cao đã đưa ra câu trả lời rõ ràng. Trong bản án 6-3, các thẩm phán quyết định rằng IEEPA không cho phép tổng thống áp đặt mức thuế khắc nghiệt như vậy. Chánh án John Roberts viết trong ý kiến đa số: “Chúng tôi cho rằng IEEPA không ủy quyền cho tổng thống để áp dụng mức thuế này.” Phán quyết này không chỉ hủy bỏ nền tảng pháp lý cho thuế “Ngày Giải phóng,” mà còn mở ra khả năng đòi bồi thường lớn từ chính phủ liên bang.
Chỉ trong một phán quyết, hơn 175 tỷ đô la doanh thu từ thuế do chính phủ liên bang thu đã bị đe dọa. Các công ty và bang giờ đây đặt câu hỏi: ai sẽ chịu trách nhiệm về khoản tiền đã trả dựa trên luật pháp sau này bị tuyên là không hợp hiến?
Illinois tính toán thiệt hại thực tế cho người dân
Thống đốc Illinois JB Pritzker quyết định không chờ đợi. Ông gửi hóa đơn chính thức tới Tổng thống Trump, yêu cầu hoàn trả 8.679.261.600 đô la—hay chính xác hơn, khoảng 1.700 đô la cho mỗi hộ gia đình trong bang đó. Con số này dựa trên 5.105.448 hộ gia đình mà Pritzker khẳng định đã gánh chịu gánh nặng thuế qua giá cả cao hơn tại các cửa hàng tạp hóa, cửa hàng dụng cụ, và trong cuộc sống hàng ngày của họ.
Trong thư mở công bố, Pritzker viết với giọng dạy đời: “Thuế của bạn đã gây rối loạn cho nông dân, làm phật lòng các đồng minh của chúng ta, và đẩy giá thực phẩm lên cao ngất. Sáng nay, các Thẩm phán Tòa án Tối cao do chính bạn chọn đã nói với bạn rằng họ cũng không hợp hiến.” Cũng có những đe dọa trong thông điệp—nếu Trump không tuân thủ yêu cầu hoàn trả, “chúng tôi sẽ có hành động tiếp theo.”
Thậm chí, Pritzker còn phát hành hóa đơn chính thức ghi dòng “HẾT HẠN - TRỄ THANH TOÁN,” như một hành động kịch tính phản ánh sự thất vọng thực sự của người dân. Ghi chú trên hóa đơn viết: “Gia đình Illinois phải trả giá cho thuế trái phép—tại cửa hàng tạp hóa, cửa hàng dụng cụ, và bàn ăn. Thuế là thuế, và gia đình lao động là người trả.”
Tại sao Illinois trở thành nạn nhân lớn nhất?
Lựa chọn của Illinois để dẫn đầu vụ kiện này không phải ngẫu nhiên. Bang này có nền kinh tế đa dạng cao và chịu ảnh hưởng rộng lớn từ thương mại quốc tế. Illinois là một trong những nhà xuất khẩu nông nghiệp hàng đầu, trung tâm sản xuất quan trọng, và là nơi có hạ tầng logistics, phân phối tập trung quanh Chicago—một trong những trung tâm thương mại lớn nhất của Mỹ.
Khi thuế áp dụng vào hàng nhập khẩu, chi phí trực tiếp rơi vào các nhà sản xuất dựa vào nguyên liệu và linh kiện nước ngoài. Khi các đối tác thương mại đáp trả bằng thuế trả đũa, nông dân Illinois—đặc biệt là những người xuất khẩu đậu nành và hạt giống chăn nuôi—gặp thiệt hại lớn về thị trường. Khi thuế nhằm vào hàng tiêu dùng, giá cả hàng ngày tăng lên tại các cửa hàng bán lẻ.
Theo số liệu thương mại của Illinois, bang này có hơn 127 tỷ đô la giao dịch thương mại mỗi năm với ba quốc gia chịu ảnh hưởng lớn nhất của thuế: Canada, Mexico và Trung Quốc. Thuế đối với các sản phẩm từ các quốc gia này ảnh hưởng trực tiếp đến các mặt hàng nhập khẩu chủ chốt như dầu mỏ, bia, và điện tử dùng trong doanh nghiệp và tiêu dùng trong khu vực. Dữ liệu từ Illinois Farm Bureau cho thấy ngành nông nghiệp bang này đối mặt với rủi ro tăng từ các thuế trả đũa cản trở tiếp cận các thị trường xuất khẩu quan trọng.
Các nghiên cứu do Associated Press và JPMorgan Chase Institute trích dẫn cho thấy xu hướng đáng lo ngại: chi phí thuế mà các doanh nghiệp trung bình của Mỹ phải gánh đã tăng gấp ba trong vài năm gần đây, phần lớn gánh nặng này được chuyển tiếp sang người tiêu dùng nội địa thay vì bị các đối thủ nước ngoài gánh chịu.
Phản ứng quyết đoán từ Nhà Trắng
Chính quyền không đứng yên. Người phát ngôn của Nhà Trắng phản bác các yêu cầu của Illinois bằng những chỉ trích gay gắt đối với chính ông Pritzker. Họ nói rằng “gánh nặng lớn từ thuế và quy định cực kỳ cao ở Illinois chỉ tương xứng với sự phình to của cá nhân JB Pritzker,” ám chỉ rằng vấn đề kinh tế của Illinois không phải do chính sách liên bang gây ra mà do chính sách của bang. Người phát ngôn còn nói thêm rằng nếu Pritzker “thật sự quan tâm đến việc hỗ trợ kinh tế cho Illinois, ông ấy nên bắt đầu từ chính chính quyền bang của mình.”
Cuộc tranh luận này phản ánh sự chia rẽ sâu sắc về trách nhiệm đối với tác động kinh tế của chính sách thuế—một câu hỏi còn xa mới có lời giải.
Tiếp theo sẽ ra sao?
Phán quyết của Tòa án Tối cao hạn chế khả năng Trump dựa vào IEEPA làm cơ sở pháp lý, nhưng không loại bỏ quyền áp thuế theo các luật thương mại khác. Đây là phần quan trọng của câu chuyện: không lâu sau phán quyết đó, Trump ký một sắc lệnh hành pháp mới áp dụng mức thuế toàn cầu 10% dựa trên Điều 122 của Đạo luật Thương mại năm 1974. Hiệu quả là, mặc dù nền tảng pháp lý cho thuế “Ngày Giải phóng” đã bị phá bỏ, chiến lược thuế rộng hơn vẫn tiếp tục theo luật khác.
Điều này có nghĩa là các vấn đề về thuế kéo dài sẽ không biến mất dễ dàng. Các doanh nghiệp toàn quốc, và các bang như Illinois, hiện đang tổ chức các nỗ lực đòi bồi thường riêng của họ. Các nhà kinh tế tại Mô hình Ngân sách Wharton của Đại học Pennsylvania cảnh báo rằng rủi ro đòi bồi thường hơn 175 tỷ đô la vẫn còn hiện hữu. Nếu các yêu cầu này thành công, tác động đối với ngân sách liên bang và chính sách thương mại sẽ rất lớn.
Chuyến đi này cho thấy rằng thương mại quốc tế, thâm hụt kéo dài, và chiến tranh thuế không phải là vấn đề có thể giải quyết nhanh chóng hay đơn giản. Mỗi quyết định pháp lý, mỗi mức thuế mới, và mỗi yêu cầu đòi bồi thường đều thêm lớp phức tạp vào bức tranh kinh tế toàn cầu. Trong khi Nhà Trắng giữ vững lập trường và Pritzker kiên quyết đòi bồi thường, người tiêu dùng và doanh nghiệp khắp nơi đang chờ xem cuối cùng ai sẽ phải trả giá cho các mức thuế từng được xem là giải pháp cho thâm hụt thương mại kéo dài.