Trong nhiều thập kỷ, tôi đã vận hành dựa trên một giả định âm thầm ám ảnh các quyết định tài chính của mình: niềm tin rằng nhiều tiền hơn đồng nghĩa với nhiều tình yêu hơn. Nếu tôi có thể để lại cho các con một khoản thừa kế lớn, tôi nghĩ, chúng sẽ nhớ đến sự tận tụy của tôi mỗi lần truy cập vào số tiền đó. Đó là một câu chuyện an ủi cho đến khi tôi nhận ra mình đang xây dựng ước mơ của người khác—không phải của tôi, và chắc chắn không phải của chính họ.
Điểm ngoặt đến một cách bất ngờ qua một cuốn sách đã thách thức mọi điều tôi nghĩ mình biết về nghỉ hưu, di sản và mục đích của sự giàu có. Những gì bắt đầu như một sự tò mò về một tiêu đề không theo quy chuẩn đã phát triển thành một sự đánh giá lại toàn diện về cách tôi tiếp cận những năm tháng tuổi già và những gì thực sự quan trọng đối với gia đình tôi.
Triết lý đã thay đổi mọi thứ
Tôi đã cầm cuốn Die with Zero của Bill Perkins ban đầu vì bị hấp dẫn bởi ý tưởng gây sốc của nó: cố ý tiêu hết số tiền tiết kiệm cho nghỉ hưu thay vì tích trữ cho người thừa kế. Khái niệm này ban đầu cảm thấy gần như liều lĩnh—chắc chắn những người cha mẹ có trách nhiệm sẽ giữ gìn vốn để đảm bảo tương lai cho con cái?
Nhưng Perkins diễn đạt một điều sâu sắc: tiền không phải là bảng điểm đo lường giá trị hay tình yêu của bạn. Nó là công cụ để tạo ra trải nghiệm và xây dựng ký ức. Tác giả giới thiệu khái niệm “lợi tức ký ức”—ý tưởng rằng những khoảnh khắc ý nghĩa tiếp tục mang lại cho chúng ta những hồi ức tích tụ theo thời gian, vượt xa trải nghiệm ban đầu.
Việc này đã phá vỡ những giả định tôi đã thừa kế. Tôi đã dành nhiều năm theo dõi chi tiêu, liên tục hạn chế bản thân với niềm tin rằng sự kiềm chế sẽ chuyển thành sự rộng lượng đối với các con. Thay vào đó, tôi đã hoãn lại niềm vui mãi mãi.
Phước lành bất ngờ của kỳ vọng thấp
Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là: khi cuối cùng tôi chia sẻ cuốn sách này và suy nghĩ đang tiến triển của mình với các con, chúng đã nhiệt tình ủng hộ ý tưởng đó. Cả hai đều phản hồi rằng chúng thực sự thích chúng tôi không để lại cho chúng một khoản tài sản lớn. Lý do của chúng rất trưởng thành—chúng đã được giáo dục tốt, ổn định tài chính, và đang quản lý kế hoạch nghỉ hưu của riêng mình. Quan trọng hơn, chúng nhấn mạnh điều mà mẹ chồng hay cha chồng của chúng tôi chưa từng nghe rõ ràng: chúng muốn chúng tôi hạnh phúc và tham gia vào những năm tháng cuối đời, chứ không phải căng thẳng về việc giữ gìn vốn.
Các nàng dâu của tôi cũng xác nhận điều này một cách độc lập, nói rằng họ thà có cha mẹ chồng tận hưởng du lịch, sở thích và trải nghiệm hơn là thừa kế một danh mục đầu tư sáu chữ số trong khi ông bà của các cháu vẫn luôn lo lắng.
Sự mỉa mai đập vào tôi một cách mạnh mẽ: di sản mà tôi tưởng tượng như món quà tối thượng lại không được mong muốn, thậm chí có thể không cần thiết. Tôi đã dựa vào tâm lý thiếu thốn của chính mình—được hình thành qua nhiều thập kỷ sống từng đồng, giống như khoảng 42% người Mỹ không có khoản tiết kiệm dự phòng—để dựa vào những người đã vượt qua những giới hạn đó.
Suy nghĩ lại về di sản thực sự
Trong nhiều năm, tôi đã tính toán số tiền rút ra một cách cực kỳ cẩn thận, chỉ cho phép bản thân lấy lãi và thu nhập từ các tài khoản hưu trí. Trong đầu tôi, việc giữ gìn vốn chính là món quà cuối cùng tôi dành tặng những người tôi yêu thương. Tôi hình dung họ sẽ nghĩ về sự hy sinh của tôi mỗi lần thừa kế số tiền đó.
Nhưng tôi đã bắt đầu đặt ra những câu hỏi khó chịu: Nếu chồng tôi và tôi không tích lũy được khoản hưu trí này, liệu các con có yêu chúng tôi khác đi không? Nếu thị trường giảm sút hoặc các vấn đề sức khỏe buộc chúng tôi phải tiêu hết số dự trữ, liệu chúng có hiểu đó là sự giảm sút tình cảm không?
Câu trả lời chân thực là không. Và nhận thức đó đã giải phóng tôi.
Điều mà các con thực sự muốn—bất kể tuổi tác của chúng—là bằng chứng rằng chúng hoàn toàn được yêu thương và chấp nhận trọn vẹn. Chúng muốn có cha mẹ hiện diện, tham gia chứ không phải lo lắng. Chúng muốn nghe những câu chuyện về những chuyến phiêu lưu chúng ta đã trải qua, những nơi chúng ta đã đến, những mối quan hệ chúng ta đã vun đắp. Không số tiền nào có thể truyền đạt tình yêu; chỉ có sự hiện diện và lựa chọn của chúng ta khi còn sống mới làm được điều đó.
Sự thay đổi thực tiễn
Sự tiến bộ về triết lý này đã chuyển hóa thành những thay đổi cụ thể. Chúng tôi hiện đang rút nhiều hơn từ các tài khoản hưu trí so với kế hoạch ban đầu. Chúng tôi sẽ không trở nên giàu có, nhưng sẽ có được sự thoải mái mà trước đây chúng tôi đã từ chối. Dù cảm giác có phần xa lạ, cả về trí tuệ lẫn cảm xúc, tôi nhận ra đây là quyết định đúng đắn.
Tôi không áp dụng mọi đề xuất trong khung framework của Perkins—không ai cần chết mà hoàn toàn không có gì. Nhưng tôi đang có ý thức trong việc từ chối tâm lý thiếu thốn đã ngăn cản tôi sống trọn vẹn cuộc đời của chính mình.
Di sản thực sự có ý nghĩa
Di sản thực sự không đo bằng giấy tờ di chúc hay báo cáo danh mục đầu tư. Nó được xây dựng qua những bữa ăn chia sẻ, những cuộc trò chuyện sâu sắc, những đứa cháu tụ họp, và tấm gương của ông bà đã dám tận hưởng những gì họ đã kiếm được.
Các con tôi chưa từng yêu cầu một khoản tiền lớn. Họ chỉ yêu cầu có cha mẹ sống trọn vẹn. Yêu cầu đó không tốn gì ngoài việc sẵn lòng từ bỏ những niềm tin lỗi thời về nghĩa vụ gia đình.
Trong việc chọn tiêu dùng thay vì giữ gìn, trải nghiệm thay vì tích trữ, tôi đang trao cho các con thứ gì đó còn quý giá hơn tiền bạc: sự cho phép theo đuổi hạnh phúc của chính mình mà không mang theo gánh nặng của guilt hay nghĩa vụ. Đó mới là di sản thực sự đáng để lại.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Vượt ra ngoài "Không Tiền, Không Triển Vọng": Định nghĩa lại những gì chúng ta để lại phía sau
Trong nhiều thập kỷ, tôi đã vận hành dựa trên một giả định âm thầm ám ảnh các quyết định tài chính của mình: niềm tin rằng nhiều tiền hơn đồng nghĩa với nhiều tình yêu hơn. Nếu tôi có thể để lại cho các con một khoản thừa kế lớn, tôi nghĩ, chúng sẽ nhớ đến sự tận tụy của tôi mỗi lần truy cập vào số tiền đó. Đó là một câu chuyện an ủi cho đến khi tôi nhận ra mình đang xây dựng ước mơ của người khác—không phải của tôi, và chắc chắn không phải của chính họ.
Điểm ngoặt đến một cách bất ngờ qua một cuốn sách đã thách thức mọi điều tôi nghĩ mình biết về nghỉ hưu, di sản và mục đích của sự giàu có. Những gì bắt đầu như một sự tò mò về một tiêu đề không theo quy chuẩn đã phát triển thành một sự đánh giá lại toàn diện về cách tôi tiếp cận những năm tháng tuổi già và những gì thực sự quan trọng đối với gia đình tôi.
Triết lý đã thay đổi mọi thứ
Tôi đã cầm cuốn Die with Zero của Bill Perkins ban đầu vì bị hấp dẫn bởi ý tưởng gây sốc của nó: cố ý tiêu hết số tiền tiết kiệm cho nghỉ hưu thay vì tích trữ cho người thừa kế. Khái niệm này ban đầu cảm thấy gần như liều lĩnh—chắc chắn những người cha mẹ có trách nhiệm sẽ giữ gìn vốn để đảm bảo tương lai cho con cái?
Nhưng Perkins diễn đạt một điều sâu sắc: tiền không phải là bảng điểm đo lường giá trị hay tình yêu của bạn. Nó là công cụ để tạo ra trải nghiệm và xây dựng ký ức. Tác giả giới thiệu khái niệm “lợi tức ký ức”—ý tưởng rằng những khoảnh khắc ý nghĩa tiếp tục mang lại cho chúng ta những hồi ức tích tụ theo thời gian, vượt xa trải nghiệm ban đầu.
Việc này đã phá vỡ những giả định tôi đã thừa kế. Tôi đã dành nhiều năm theo dõi chi tiêu, liên tục hạn chế bản thân với niềm tin rằng sự kiềm chế sẽ chuyển thành sự rộng lượng đối với các con. Thay vào đó, tôi đã hoãn lại niềm vui mãi mãi.
Phước lành bất ngờ của kỳ vọng thấp
Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là: khi cuối cùng tôi chia sẻ cuốn sách này và suy nghĩ đang tiến triển của mình với các con, chúng đã nhiệt tình ủng hộ ý tưởng đó. Cả hai đều phản hồi rằng chúng thực sự thích chúng tôi không để lại cho chúng một khoản tài sản lớn. Lý do của chúng rất trưởng thành—chúng đã được giáo dục tốt, ổn định tài chính, và đang quản lý kế hoạch nghỉ hưu của riêng mình. Quan trọng hơn, chúng nhấn mạnh điều mà mẹ chồng hay cha chồng của chúng tôi chưa từng nghe rõ ràng: chúng muốn chúng tôi hạnh phúc và tham gia vào những năm tháng cuối đời, chứ không phải căng thẳng về việc giữ gìn vốn.
Các nàng dâu của tôi cũng xác nhận điều này một cách độc lập, nói rằng họ thà có cha mẹ chồng tận hưởng du lịch, sở thích và trải nghiệm hơn là thừa kế một danh mục đầu tư sáu chữ số trong khi ông bà của các cháu vẫn luôn lo lắng.
Sự mỉa mai đập vào tôi một cách mạnh mẽ: di sản mà tôi tưởng tượng như món quà tối thượng lại không được mong muốn, thậm chí có thể không cần thiết. Tôi đã dựa vào tâm lý thiếu thốn của chính mình—được hình thành qua nhiều thập kỷ sống từng đồng, giống như khoảng 42% người Mỹ không có khoản tiết kiệm dự phòng—để dựa vào những người đã vượt qua những giới hạn đó.
Suy nghĩ lại về di sản thực sự
Trong nhiều năm, tôi đã tính toán số tiền rút ra một cách cực kỳ cẩn thận, chỉ cho phép bản thân lấy lãi và thu nhập từ các tài khoản hưu trí. Trong đầu tôi, việc giữ gìn vốn chính là món quà cuối cùng tôi dành tặng những người tôi yêu thương. Tôi hình dung họ sẽ nghĩ về sự hy sinh của tôi mỗi lần thừa kế số tiền đó.
Nhưng tôi đã bắt đầu đặt ra những câu hỏi khó chịu: Nếu chồng tôi và tôi không tích lũy được khoản hưu trí này, liệu các con có yêu chúng tôi khác đi không? Nếu thị trường giảm sút hoặc các vấn đề sức khỏe buộc chúng tôi phải tiêu hết số dự trữ, liệu chúng có hiểu đó là sự giảm sút tình cảm không?
Câu trả lời chân thực là không. Và nhận thức đó đã giải phóng tôi.
Điều mà các con thực sự muốn—bất kể tuổi tác của chúng—là bằng chứng rằng chúng hoàn toàn được yêu thương và chấp nhận trọn vẹn. Chúng muốn có cha mẹ hiện diện, tham gia chứ không phải lo lắng. Chúng muốn nghe những câu chuyện về những chuyến phiêu lưu chúng ta đã trải qua, những nơi chúng ta đã đến, những mối quan hệ chúng ta đã vun đắp. Không số tiền nào có thể truyền đạt tình yêu; chỉ có sự hiện diện và lựa chọn của chúng ta khi còn sống mới làm được điều đó.
Sự thay đổi thực tiễn
Sự tiến bộ về triết lý này đã chuyển hóa thành những thay đổi cụ thể. Chúng tôi hiện đang rút nhiều hơn từ các tài khoản hưu trí so với kế hoạch ban đầu. Chúng tôi sẽ không trở nên giàu có, nhưng sẽ có được sự thoải mái mà trước đây chúng tôi đã từ chối. Dù cảm giác có phần xa lạ, cả về trí tuệ lẫn cảm xúc, tôi nhận ra đây là quyết định đúng đắn.
Tôi không áp dụng mọi đề xuất trong khung framework của Perkins—không ai cần chết mà hoàn toàn không có gì. Nhưng tôi đang có ý thức trong việc từ chối tâm lý thiếu thốn đã ngăn cản tôi sống trọn vẹn cuộc đời của chính mình.
Di sản thực sự có ý nghĩa
Di sản thực sự không đo bằng giấy tờ di chúc hay báo cáo danh mục đầu tư. Nó được xây dựng qua những bữa ăn chia sẻ, những cuộc trò chuyện sâu sắc, những đứa cháu tụ họp, và tấm gương của ông bà đã dám tận hưởng những gì họ đã kiếm được.
Các con tôi chưa từng yêu cầu một khoản tiền lớn. Họ chỉ yêu cầu có cha mẹ sống trọn vẹn. Yêu cầu đó không tốn gì ngoài việc sẵn lòng từ bỏ những niềm tin lỗi thời về nghĩa vụ gia đình.
Trong việc chọn tiêu dùng thay vì giữ gìn, trải nghiệm thay vì tích trữ, tôi đang trao cho các con thứ gì đó còn quý giá hơn tiền bạc: sự cho phép theo đuổi hạnh phúc của chính mình mà không mang theo gánh nặng của guilt hay nghĩa vụ. Đó mới là di sản thực sự đáng để lại.