Vượt ra ngoài biểu tượng tiền bạc: Định nghĩa lại sự giàu có cho những năm tháng nghỉ hưu của tôi

Khi còn trẻ, tôi đã hứa thầm với bản thân: tích lũy đủ của cải để lại cho các con một di sản đáng kể. Đó cảm thấy như là biểu hiện tối thượng của tình yêu—một di chúc tài chính sẽ tồn tại vượt qua cả tôi. Nhưng điều gì nếu những biểu tượng về tiền bạc mà chúng ta mang trong đầu không thực sự là biểu tượng của tình yêu? Câu hỏi đó trở thành trung tâm để tôi suy nghĩ lại tất cả những gì tôi nghĩ mình đã biết về kế hoạch nghỉ hưu.

Trong nhiều thập kỷ, vợ chồng tôi đã tiết kiệm và dành dụm. Giống như khoảng 42% người Mỹ, chúng tôi gần như không có quỹ dự phòng khẩn cấp trong những năm đầu. Một chiếc lốp xe bị thủng hay một tầng hầm ngập nước cảm giác như là một thảm họa tài chính. Chúng tôi tự lo cho việc học đại học bằng chính tiền của mình, sống từng ngày từng giờ dựa vào lương để cố gắng xây dựng tương lai. Thói quen tích lũy đã ăn sâu vào trong chúng tôi—không chỉ vì nhu cầu, mà còn vì niềm tin sâu sắc rằng tích trữ tiền là món quà lớn nhất mà chúng tôi có thể trao tặng sau này.

Ý nghĩa thực sự của tiền—Phá vỡ những giả định cũ

Điểm ngoặt đến một cách bất ngờ qua một cuốn sách: Die with Zero của Bill Perkins. Chính tiêu đề đã đủ khiến tôi mở ra đọc. Ý tưởng—rằng chúng ta có thể tiêu hết số tiền tiết kiệm trong thời kỳ nghỉ hưu trước khi qua đời—gần như gây sốc. Nhưng khi tôi đọc tiếp, mọi thứ bắt đầu thay đổi trong cách tôi hiểu về những biểu tượng của tiền mà tôi đã dùng để đo lường giá trị của bản thân như một người làm cha mẹ.

Perkins lập luận rằng tiền không phải là bảng điểm hay điểm thi cuối kỳ. Nó là một công cụ. Cụ thể, đó là công cụ để tạo ra những trải nghiệm và ký ức tích tụ theo thời gian. Ông gọi đó là “lợi tức ký ức”—ý tưởng rằng những trải nghiệm ý nghĩa sẽ tiếp tục mang lại cho chúng ta những ký ức và ý nghĩa kéo dài suốt đời. Một chuyến đi cùng cháu nội cháu ngoại. Một bữa tối sum họp gia đình. Một kỳ nghỉ phép để làm mới tâm hồn. Những điều này không phải là chi phí; chúng là những khoản đầu tư vào một loại giàu có khác.

Tôi không đột nhiên áp dụng tất cả các đề xuất trong sách. Nhưng tôi bắt đầu đấu tranh với câu hỏi: Tôi thực sự muốn tiền của mình tượng trưng cho điều gì? Nó có phải là biểu tượng của tình yêu cha mẹ không? Hay tôi đã nhầm lẫn giữa sự an toàn tài chính và sự tận tụy về cảm xúc?

Quan điểm bất ngờ của gia đình tôi về di sản

Đây là điều xảy ra khi tôi đề cập đến cuốn sách này với các con trai: cả hai đều nói rằng họ sẽ cảm thấy nhẹ nhõm nếu chúng tôi để lại ít hoặc không có gì. Một người chỉ ra—với sự thẳng thắn mà chỉ con trưởng thành mới có thể quản lý—rằng cả hai đều đã có học vấn và tài chính ổn định. Họ không cần cha mẹ hy sinh an toàn nghỉ hưu của chính mình để cấp tiền cho di sản. Điều đó, theo họ, là trái ngược với tình yêu.

Các con dâu của chúng tôi cũng xác nhận điều đó một cách độc lập. Họ nhắc nhở chúng tôi rằng điều quan trọng đối với họ là chúng tôi tận hưởng cuộc sống khi về già. Họ đang quản lý chính kỳ nghỉ hưu của mình. Họ không mong đợi trở thành người thụ hưởng tài chính của chúng tôi. Quan trọng hơn, họ không coi việc chi tiêu của chúng tôi là biểu hiện của tình yêu. Thực tế, họ xem sự sẵn lòng tận hưởng cuộc sống của chúng tôi như một mô hình lành mạnh hơn cho kỳ nghỉ hưu của chính họ.

Ước mơ để lại cho các con một khoản tiền lớn chỉ là của riêng tôi. Các con tôi chưa bao giờ yêu cầu hay mong đợi điều đó. Những biểu tượng về tiền bạc mà tôi đã xây dựng có ý nghĩa hoàn toàn khác trong thế giới của họ so với của tôi.

Viết lại định nghĩa về việc để lại điều gì đó

Trong nhiều năm, tôi tính toán xem chúng tôi có thể tiêu bao nhiêu tiền một cách an toàn trong khi vẫn giữ phần lớn số tiền tiết kiệm cho nghỉ hưu. Tôi xem những khoản tiền chưa sử dụng đó như một bức thư tình cuối cùng, hình dung các con tôi nghĩ về lòng trung thành của chúng tôi mỗi lần thừa hưởng số tiền mà chúng không cần và không yêu cầu.

Nhưng cuối cùng, tôi cho phép mình đặt ra một câu hỏi khó hơn: Nếu chúng tôi chưa từng xây dựng một tài khoản nghỉ hưu do hoàn cảnh ngoài ý muốn, liệu các con có yêu thương chúng tôi ít hơn không? Nếu ngày mai mất tất cả, chúng có coi đó là bằng chứng cho thấy chúng tôi không quan tâm đến chúng không? Câu trả lời rõ ràng là không.

Những gì trẻ em cần—ở bất kỳ độ tuổi nào—là biết rằng chúng được yêu thương và chấp nhận hoàn toàn, vô điều kiện. Không số tiền nào có thể truyền đạt thông điệp đó tốt hơn sự hiện diện, những lựa chọn và hành động của chúng ta khi còn ở đây. Thậm chí, việc sử dụng tiền để mua sự thoải mái và niềm vui trong những năm tháng cuối đời gửi đi một thông điệp rõ ràng hơn: bạn xứng đáng. Cuộc sống xứng đáng. Tình yêu xứng đáng để sống trọn vẹn.

Một loại di sản khác

Chúng tôi đang điều chỉnh chiến lược rút tiền của mình. Chúng tôi sẽ lấy nhiều hơn từ các tài khoản nghỉ hưu so với kế hoạch ban đầu. Chúng tôi sẽ không quá phung phí, nhưng sẽ thoải mái hơn những gì tôi từng tưởng tượng. Cảm giác đó có chút lạ lẫm—thậm chí hơi phạm luật—nhưng về mặt trí tuệ và cảm xúc, đó là lựa chọn đúng đắn.

Di sản thực sự quan trọng không phải là số tiền còn trong tài khoản sau khi chúng tôi khuất núi. Đó là những ký ức chúng tôi tạo ra khi còn có thể đi du lịch. Đó là tự do tài chính để nói “có” với những bữa tối, những hoạt động của cháu nội cháu ngoại, những trải nghiệm làm cuộc sống cảm thấy đầy đủ hơn. Đó là việc làm gương cho con cháu rằng giàu có không chỉ là tích trữ.

Những biểu tượng về tiền bạc mà chúng ta chọn để tôn vinh phản ánh những gì chúng ta thực sự tin về cuộc sống. Đối với tôi, sự khám phá đó còn quý giá hơn bất kỳ di sản tài chính nào có thể để lại.

Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim