Khi bạn mua bất động sản cho thuê, bạn cần một phương pháp nhanh để phân biệt các giao dịch tiềm năng với những dự án rõ ràng không khả thi. Quy tắc 50% cung cấp chính xác điều đó—một tiêu chí sàng lọc đơn giản ước lượng chi phí vận hành khoảng bằng một nửa tổng thu nhập cho thuê, giúp bạn tính toán sơ bộ lợi nhuận ròng hoạt động (NOI) trước các khoản vay thế chấp. Phép tính nhanh này cho phép bạn so sánh các bất động sản cho thuê khác nhau một cách nhất quán mà không cần phải phân tích chi tiết từng danh sách.
Quy tắc này hoạt động vì nó chuyển đổi một con số thuê nhà chính thành thông tin tài chính có ý nghĩa. Thay vì chỉ nhìn vào số tiền thuê hàng tháng được quảng cáo, bạn có thể ngay lập tức ước lượng xem số tiền thuê đó có đủ để trang trải các chi phí thực tế vận hành bất động sản—thuế, bảo hiểm, bảo trì, tiện ích, quản lý tài sản hay không. Bằng cách tách biệt hiệu suất vận hành khỏi các quyết định tài chính, quy tắc giúp bạn tập trung vào chính khả năng sinh lời của bất động sản, độc lập với cách bạn tài trợ nó.
Cách thức hoạt động của Quy tắc 50% khi mua bất động sản cho thuê
Công thức cơ bản rất đơn giản: lấy tổng thu nhập cho thuê theo lịch trình, trừ đi các khoản trống phòng và thất thu, rồi giả định khoảng một nửa số còn lại dành cho chi phí vận hành. Số còn lại chính là ước tính nhanh về NOI trước các khoản trả nợ vay.
Dưới đây là quy trình từng bước:
Bắt đầu với tổng thu nhập cho thuê theo lịch trình. Đây là tổng thu nhập nếu các căn hộ đều có người thuê và thanh toán đúng hạn. Nếu bạn đánh giá nhiều bất động sản cùng lúc, hãy dùng số thuê quảng cáo hoặc các mức thuê tương tự của các căn hộ trong khu vực.
Áp dụng điều chỉnh trống phòng. Trừ đi khoản dự phòng cho các căn còn trống hoặc các khoản thuê chưa thu được. Phạm vi phổ biến là 5–10%, tùy theo điều kiện thị trường và loại hình bất động sản. Bước này dễ bỏ qua nhưng rất quan trọng—nó giúp bạn không tính vào những khoản thu mà thực tế không nhận được.
Tính khoản chi phí vận hành 50%. Lấy số thuê đã điều chỉnh (sau trống phòng) nhân với 0.50. Con số này ước lượng các khoản thuế, bảo hiểm, bảo trì, phí quản lý, tiện ích và các khoản sửa chữa linh tinh.
Kết quả là ước tính nhanh về NOI. Con số này tính trước các khoản trả nợ vay, giúp bạn đánh giá hiệu quả tài chính của bất động sản một cách độc lập với các quyết định tài chính.
Ví dụ: Một căn nhà cho thuê riêng lẻ có tổng thu nhập hàng năm là 24.000 USD (2.000 USD/tháng). Áp dụng trống 7% = 22.320 USD. Áp dụng 50% cho chi phí vận hành = 11.160 USD ước tính NOI. Nếu giá mua là 200.000 USD, tỷ lệ vốn hóa khoảng 5.6%, có thể so sánh với kỳ vọng thị trường.
Nhớ rằng: các khoản vay principal và lãi suất bị loại trừ một cách có chủ ý. Đó là các chi phí dịch vụ nợ sẽ tính sau này khi bạn tính dòng tiền sau vay. Giữ hai khoản này riêng biệt giúp bạn không bị nhầm lẫn và dễ dàng thấy được bất động sản tự tạo ra bao nhiêu lợi nhuận thuần.
Sử dụng Quy tắc 50% cùng với Tỷ lệ 1% và Tỷ lệ vốn hóa (Cap Rate)
Quy tắc 50% hữu ích nhất khi kết hợp với hai tiêu chí sàng lọc nhanh khác: quy tắc 1% và phân tích tỷ lệ vốn hóa.
Quy tắc 1% hỏi xem tiền thuê hàng tháng có xấp xỉ 1% giá mua hay không. Ví dụ, mua nhà 200.000 USD, bạn mong đợi tiền thuê khoảng 2.000 USD/tháng. Đây là kiểm tra hợp lý về tỷ lệ thuê so với giá. Nếu bất động sản lệch xa khỏi mức này, có thể có vấn đề—hoặc tiền thuê quá thấp so với giá, hoặc giá quá cao so với thực tế.
Tỷ lệ vốn hóa (Cap Rate) chuyển ước tính NOI thành tỷ lệ phần trăm lợi nhuận trên vốn đầu tư. Tính bằng cách lấy NOI chia cho giá mua. Tỷ lệ này giúp bạn so sánh lợi nhuận kỳ vọng không vay nợ giữa các thị trường và loại hình bất động sản khác nhau. Nếu các bất động sản tương tự trong khu vực giao dịch ở mức 5% cap rate, còn ước tính nhanh của bạn là 7%, hoặc bạn đã tìm thấy món hời, hoặc cần xem xét lại.
Khi mua bất động sản cho thuê, hãy dùng cả ba chỉ số này như các bộ lọc bổ sung:
Tiền thuê so với giá có hợp lý không? (quy tắc 1%)
Chi phí vận hành có hợp lý không? (quy tắc 50%)
Lợi nhuận dự kiến có phù hợp thị trường không? (tỷ lệ vốn hóa)
Nếu tất cả đều phù hợp, bất động sản đó xứng đáng để đưa vào danh sách cần phân tích sâu hơn. Nếu bất kỳ chỉ số nào lệch quá nhiều, đó là tín hiệu để xem xét kỹ hơn hoặc bỏ qua.
Khi quy tắc 50% không còn phù hợp và các phương án thay thế
Giả định 50% là tiêu chuẩn sẽ không đúng trong một số tình huống phổ biến:
Thị trường thuế cao: Nếu bạn mua bất động sản trong khu vực có thuế bất động sản cao, con số 50% có thể đánh giá thấp chi phí đáng kể. Thuế có thể chiếm 25–35% thu nhập thuê, để lại ít chỗ cho bảo hiểm và bảo trì.
Chi phí bảo hiểm tăng cao: Các khu vực ven biển, khu vực có tỷ lệ tội phạm cao hoặc vùng dễ xảy ra thiên tai thường có phí bảo hiểm tăng mạnh. Một căn nhà thuê 2000 USD/tháng có thể phải trả 300–400 USD/tháng bảo hiểm, trong khi quy tắc 50% chỉ giả định 100–150 USD.
Nhà cũ: Các bất động sản có hệ thống cũ kỹ (điện, ống nước, HVAC, mái) thường cần dự phòng chi phí bảo trì lớn hơn nhiều so với 50%. Nhà cũ thường cần 30–40% thu nhập thuê để duy trì và dự phòng vốn.
Cho thuê ngắn hạn: STR có tỷ lệ turnover cao hơn, chi phí dọn dẹp, thay thế nội thất, trang thiết bị cũng cao hơn dài hạn. Quy tắc 50% thường đánh giá thấp chi phí này.
Điều kiện địa phương đặc thù: Một số thị trường có chi phí lao động cao, vật liệu đặc thù hoặc các yếu tố khác làm tăng chi phí bảo trì, dịch vụ ngoài mức trung bình.
Trong các trường hợp này, bạn nên chuyển từ giả định theo tỷ lệ phần trăm sang xây dựng ngân sách chi tiết theo từng khoản mục. Điều này có nghĩa là thu thập dữ liệu thực tế:
Thuế bất động sản: Tra cứu hồ sơ thuế của chính quyền địa phương để biết chính xác thuế trong quá khứ của bất động sản cụ thể.
Báo giá bảo hiểm: Liên hệ các đại lý bảo hiểm địa phương để lấy báo giá phù hợp với loại hình và vị trí.
Chi phí bảo trì: Nghiên cứu tỷ lệ chi phí bảo trì trung bình cho các bất động sản cùng loại, tuổi và điều kiện trong khu vực.
Phí quản lý: Nếu thuê dịch vụ quản lý, lấy báo giá thực tế.
Tiện ích: Ước lượng dựa trên mức giá địa phương và đặc điểm bất động sản.
Các công cụ như trang web của chính quyền địa phương, báo giá bảo hiểm, hoặc nền tảng như LandlordStudio có thể giúp thay thế giả định theo tỷ lệ bằng các khoản mục thực tế, phù hợp hơn khi quy tắc tiêu chuẩn không còn phù hợp.
Những sai lầm phổ biến khi dùng quy tắc này để mua bất động sản cho thuê
Xem quy tắc như phân tích tài chính cuối cùng: Quy tắc 50% chỉ là công cụ sàng lọc, không thay thế phân tích tài chính chi tiết. Nó giúp bạn loại bỏ nhanh các bất động sản không phù hợp để tập trung phân tích sâu hơn, chứ không phải để chấp nhận giá chào bán.
Bỏ qua điều chỉnh trống phòng: Quên trừ đi tỷ lệ trống phòng là lỗi phổ biến. Nó làm cho dự án có vẻ sinh lời hơn thực tế. Nghiên cứu tỷ lệ trống của thị trường và đưa vào tính toán.
Không kiểm tra chi phí địa phương: Sử dụng giả định 50% theo trung bình quốc gia mà không kiểm tra xem địa phương bạn có thuế hoặc phí bảo hiểm cao bất thường không, dễ dẫn đến ước tính lợi nhuận quá lạc quan.
Chủ quan về loại hình bất động sản: Giả định 50% phù hợp cho nhà riêng dài hạn, nhưng không phù hợp cho cho thuê ngắn hạn, bất động sản thương mại hoặc căn hộ nhiều tầng. Mỗi loại có đặc thù chi phí riêng.
Bỏ qua kiểm tra tỷ lệ vốn hóa: Sau khi tính NOI theo quy tắc 50%, đừng quên so sánh với tỷ lệ vốn hóa của thị trường. Nếu tỷ lệ này quá cao hoặc quá thấp so với thị trường, cần xem lại giả định.
Dựa vào giá thuê quảng cáo: Thay vì đó, hãy dùng giá thuê thị trường thực tế, dựa trên hợp đồng thuê gần nhất của các căn tương tự để có ước lượng chính xác hơn.
Xây dựng khung phân tích mua hàng: Từ sàng lọc đến đề nghị mua
Khi đánh giá nhiều bất động sản cho thuê, theo quy trình sau:
Bước 1: Áp dụng quy tắc 50% cho từng dự án. Dùng giá thuê quảng cáo, trừ trống phòng, tính nhanh NOI. Mất khoảng 2–3 phút mỗi bất động sản, giúp loại bỏ nhanh các dự án không phù hợp.
Bước 2: So sánh với quy tắc 1%. Tiền thuê hàng tháng có phù hợp với giá chào bán không? Nếu không, lý do là gì—thuê quá thấp hoặc giá quá cao?
Bước 3: Kiểm tra tỷ lệ vốn hóa dự kiến. Tỷ lệ này dựa trên NOI nhanh của bạn so với giá mua. So sánh với tỷ lệ vốn hóa của các bất động sản tương tự trong khu vực. Nếu lệch quá nhiều, cần xem xét kỹ hơn.
Bước 4: Nếu các bất động sản vượt qua tất cả các tiêu chí, thu thập dữ liệu địa phương: hồ sơ thuế, báo giá bảo hiểm, chi phí bảo trì trung bình, tỷ lệ trống phòng.
Bước 5: Xây dựng ngân sách chi tiết cho các dự án bạn thực sự quan tâm. Thay thế giả định 50% bằng các khoản chi phí thực tế dựa trên dữ liệu địa phương và các bất động sản tương tự.
Bước 6: Tính toán khoản vay và trả nợ dự kiến (lãi suất, tỷ lệ vay, thời gian vay). Trừ khoản này khỏi NOI để ước lượng dòng tiền sau vay.
Quy trình này mất nhiều thời gian hơn cho mỗi bất động sản, nhưng nhờ sàng lọc ban đầu bằng quy tắc 50%, bạn chỉ dành công sức phân tích sâu cho các dự án tiềm năng thực sự.
Các câu hỏi chính cần trả lời
Quy tắc 50% có áp dụng cho tất cả các loại bất động sản cho thuê không?
Không hoàn toàn. Nó phù hợp với các nhà cho thuê dài hạn, nhà riêng trong thị trường trung bình. Thường thì 50% sẽ đánh giá thấp chi phí cho các bất động sản cũ, cho thuê ngắn hạn, các khu vực có thuế cao hoặc nơi phí bảo hiểm tăng nhanh. Trong các trường hợp này, nên dùng ngân sách chi tiết.
Làm sao biết bất động sản có sinh lợi thực sự không?
Quy tắc 50% chỉ ước lượng NOI. Để biết dòng tiền thực, trừ đi khoản vay hàng tháng (trả nợ). Nếu NOI trừ đi khoản vay là dương, bạn có dòng tiền dương. Nếu âm, bất động sản cần góp thêm tiền hoặc phải đặt cọc lớn hơn.
Nếu quy tắc 50% quá cao hoặc quá thấp so với thị trường của tôi?
Dùng như một bộ lọc ban đầu, rồi kiểm tra bằng dữ liệu thực tế. Nếu phân tích nhiều dự án và thấy chi phí vận hành trung bình là 40% hoặc 60%, điều chỉnh giả định. Nhưng luôn dựa trên nghiên cứu địa phương, chứ không dựa vào phỏng đoán.
Khi nào nên ngừng dựa vào quy tắc nhanh và nhờ chuyên gia phân tích?
Khi mua bất động sản lớn, hoặc bất động sản có đặc điểm bất thường (tuổi, tình trạng, đa dụng), hoặc trong thị trường bạn chưa quen. Một chuyên gia bất động sản hoặc kế toán có thể xây dựng mô hình phân tích chi tiết, giúp tránh sai lầm đắt giá.
Áp dụng vào thực tế
Quy tắc 50% là công cụ sàng lọc giúp bạn tiết kiệm thời gian, loại bỏ nhanh các bất động sản không phù hợp về mặt tài chính cơ bản. Nó phù hợp trong giai đoạn mua sắm, khi bạn duyệt nhiều danh sách và cần một phương pháp đơn giản, lặp lại để xác định các ứng viên đáng xem xét kỹ hơn.
Khi mua bất động sản cho thuê, hãy dùng cùng với quy tắc 1% và phân tích tỷ lệ vốn hóa. Sau khi bất động sản vượt qua các tiêu chí ban đầu, thu thập dữ liệu địa phương về thuế, bảo hiểm, chi phí bảo trì để xây dựng dự toán chi phí thực tế. Cuối cùng, tính dòng tiền sau vay để xem có phù hợp mục tiêu đầu tư không.
Quy tắc này dễ áp dụng, nhưng giá trị thực sự nằm ở chỗ biết khi nào tin tưởng và khi nào cần phân tích sâu hơn. Thành thạo điều đó sẽ giúp bạn ra quyết định tốt hơn khi đánh giá các bất động sản cho thuê.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Quy tắc 50% để mua bất động sản cho thuê: Khung công tác thực tế để định giá nhanh
Khi bạn mua bất động sản cho thuê, bạn cần một phương pháp nhanh để phân biệt các giao dịch tiềm năng với những dự án rõ ràng không khả thi. Quy tắc 50% cung cấp chính xác điều đó—một tiêu chí sàng lọc đơn giản ước lượng chi phí vận hành khoảng bằng một nửa tổng thu nhập cho thuê, giúp bạn tính toán sơ bộ lợi nhuận ròng hoạt động (NOI) trước các khoản vay thế chấp. Phép tính nhanh này cho phép bạn so sánh các bất động sản cho thuê khác nhau một cách nhất quán mà không cần phải phân tích chi tiết từng danh sách.
Quy tắc này hoạt động vì nó chuyển đổi một con số thuê nhà chính thành thông tin tài chính có ý nghĩa. Thay vì chỉ nhìn vào số tiền thuê hàng tháng được quảng cáo, bạn có thể ngay lập tức ước lượng xem số tiền thuê đó có đủ để trang trải các chi phí thực tế vận hành bất động sản—thuế, bảo hiểm, bảo trì, tiện ích, quản lý tài sản hay không. Bằng cách tách biệt hiệu suất vận hành khỏi các quyết định tài chính, quy tắc giúp bạn tập trung vào chính khả năng sinh lời của bất động sản, độc lập với cách bạn tài trợ nó.
Cách thức hoạt động của Quy tắc 50% khi mua bất động sản cho thuê
Công thức cơ bản rất đơn giản: lấy tổng thu nhập cho thuê theo lịch trình, trừ đi các khoản trống phòng và thất thu, rồi giả định khoảng một nửa số còn lại dành cho chi phí vận hành. Số còn lại chính là ước tính nhanh về NOI trước các khoản trả nợ vay.
Dưới đây là quy trình từng bước:
Bắt đầu với tổng thu nhập cho thuê theo lịch trình. Đây là tổng thu nhập nếu các căn hộ đều có người thuê và thanh toán đúng hạn. Nếu bạn đánh giá nhiều bất động sản cùng lúc, hãy dùng số thuê quảng cáo hoặc các mức thuê tương tự của các căn hộ trong khu vực.
Áp dụng điều chỉnh trống phòng. Trừ đi khoản dự phòng cho các căn còn trống hoặc các khoản thuê chưa thu được. Phạm vi phổ biến là 5–10%, tùy theo điều kiện thị trường và loại hình bất động sản. Bước này dễ bỏ qua nhưng rất quan trọng—nó giúp bạn không tính vào những khoản thu mà thực tế không nhận được.
Tính khoản chi phí vận hành 50%. Lấy số thuê đã điều chỉnh (sau trống phòng) nhân với 0.50. Con số này ước lượng các khoản thuế, bảo hiểm, bảo trì, phí quản lý, tiện ích và các khoản sửa chữa linh tinh.
Kết quả là ước tính nhanh về NOI. Con số này tính trước các khoản trả nợ vay, giúp bạn đánh giá hiệu quả tài chính của bất động sản một cách độc lập với các quyết định tài chính.
Ví dụ: Một căn nhà cho thuê riêng lẻ có tổng thu nhập hàng năm là 24.000 USD (2.000 USD/tháng). Áp dụng trống 7% = 22.320 USD. Áp dụng 50% cho chi phí vận hành = 11.160 USD ước tính NOI. Nếu giá mua là 200.000 USD, tỷ lệ vốn hóa khoảng 5.6%, có thể so sánh với kỳ vọng thị trường.
Nhớ rằng: các khoản vay principal và lãi suất bị loại trừ một cách có chủ ý. Đó là các chi phí dịch vụ nợ sẽ tính sau này khi bạn tính dòng tiền sau vay. Giữ hai khoản này riêng biệt giúp bạn không bị nhầm lẫn và dễ dàng thấy được bất động sản tự tạo ra bao nhiêu lợi nhuận thuần.
Sử dụng Quy tắc 50% cùng với Tỷ lệ 1% và Tỷ lệ vốn hóa (Cap Rate)
Quy tắc 50% hữu ích nhất khi kết hợp với hai tiêu chí sàng lọc nhanh khác: quy tắc 1% và phân tích tỷ lệ vốn hóa.
Quy tắc 1% hỏi xem tiền thuê hàng tháng có xấp xỉ 1% giá mua hay không. Ví dụ, mua nhà 200.000 USD, bạn mong đợi tiền thuê khoảng 2.000 USD/tháng. Đây là kiểm tra hợp lý về tỷ lệ thuê so với giá. Nếu bất động sản lệch xa khỏi mức này, có thể có vấn đề—hoặc tiền thuê quá thấp so với giá, hoặc giá quá cao so với thực tế.
Tỷ lệ vốn hóa (Cap Rate) chuyển ước tính NOI thành tỷ lệ phần trăm lợi nhuận trên vốn đầu tư. Tính bằng cách lấy NOI chia cho giá mua. Tỷ lệ này giúp bạn so sánh lợi nhuận kỳ vọng không vay nợ giữa các thị trường và loại hình bất động sản khác nhau. Nếu các bất động sản tương tự trong khu vực giao dịch ở mức 5% cap rate, còn ước tính nhanh của bạn là 7%, hoặc bạn đã tìm thấy món hời, hoặc cần xem xét lại.
Khi mua bất động sản cho thuê, hãy dùng cả ba chỉ số này như các bộ lọc bổ sung:
Nếu tất cả đều phù hợp, bất động sản đó xứng đáng để đưa vào danh sách cần phân tích sâu hơn. Nếu bất kỳ chỉ số nào lệch quá nhiều, đó là tín hiệu để xem xét kỹ hơn hoặc bỏ qua.
Khi quy tắc 50% không còn phù hợp và các phương án thay thế
Giả định 50% là tiêu chuẩn sẽ không đúng trong một số tình huống phổ biến:
Thị trường thuế cao: Nếu bạn mua bất động sản trong khu vực có thuế bất động sản cao, con số 50% có thể đánh giá thấp chi phí đáng kể. Thuế có thể chiếm 25–35% thu nhập thuê, để lại ít chỗ cho bảo hiểm và bảo trì.
Chi phí bảo hiểm tăng cao: Các khu vực ven biển, khu vực có tỷ lệ tội phạm cao hoặc vùng dễ xảy ra thiên tai thường có phí bảo hiểm tăng mạnh. Một căn nhà thuê 2000 USD/tháng có thể phải trả 300–400 USD/tháng bảo hiểm, trong khi quy tắc 50% chỉ giả định 100–150 USD.
Nhà cũ: Các bất động sản có hệ thống cũ kỹ (điện, ống nước, HVAC, mái) thường cần dự phòng chi phí bảo trì lớn hơn nhiều so với 50%. Nhà cũ thường cần 30–40% thu nhập thuê để duy trì và dự phòng vốn.
Cho thuê ngắn hạn: STR có tỷ lệ turnover cao hơn, chi phí dọn dẹp, thay thế nội thất, trang thiết bị cũng cao hơn dài hạn. Quy tắc 50% thường đánh giá thấp chi phí này.
Điều kiện địa phương đặc thù: Một số thị trường có chi phí lao động cao, vật liệu đặc thù hoặc các yếu tố khác làm tăng chi phí bảo trì, dịch vụ ngoài mức trung bình.
Trong các trường hợp này, bạn nên chuyển từ giả định theo tỷ lệ phần trăm sang xây dựng ngân sách chi tiết theo từng khoản mục. Điều này có nghĩa là thu thập dữ liệu thực tế:
Các công cụ như trang web của chính quyền địa phương, báo giá bảo hiểm, hoặc nền tảng như LandlordStudio có thể giúp thay thế giả định theo tỷ lệ bằng các khoản mục thực tế, phù hợp hơn khi quy tắc tiêu chuẩn không còn phù hợp.
Những sai lầm phổ biến khi dùng quy tắc này để mua bất động sản cho thuê
Xem quy tắc như phân tích tài chính cuối cùng: Quy tắc 50% chỉ là công cụ sàng lọc, không thay thế phân tích tài chính chi tiết. Nó giúp bạn loại bỏ nhanh các bất động sản không phù hợp để tập trung phân tích sâu hơn, chứ không phải để chấp nhận giá chào bán.
Bỏ qua điều chỉnh trống phòng: Quên trừ đi tỷ lệ trống phòng là lỗi phổ biến. Nó làm cho dự án có vẻ sinh lời hơn thực tế. Nghiên cứu tỷ lệ trống của thị trường và đưa vào tính toán.
Không kiểm tra chi phí địa phương: Sử dụng giả định 50% theo trung bình quốc gia mà không kiểm tra xem địa phương bạn có thuế hoặc phí bảo hiểm cao bất thường không, dễ dẫn đến ước tính lợi nhuận quá lạc quan.
Chủ quan về loại hình bất động sản: Giả định 50% phù hợp cho nhà riêng dài hạn, nhưng không phù hợp cho cho thuê ngắn hạn, bất động sản thương mại hoặc căn hộ nhiều tầng. Mỗi loại có đặc thù chi phí riêng.
Bỏ qua kiểm tra tỷ lệ vốn hóa: Sau khi tính NOI theo quy tắc 50%, đừng quên so sánh với tỷ lệ vốn hóa của thị trường. Nếu tỷ lệ này quá cao hoặc quá thấp so với thị trường, cần xem lại giả định.
Dựa vào giá thuê quảng cáo: Thay vì đó, hãy dùng giá thuê thị trường thực tế, dựa trên hợp đồng thuê gần nhất của các căn tương tự để có ước lượng chính xác hơn.
Xây dựng khung phân tích mua hàng: Từ sàng lọc đến đề nghị mua
Khi đánh giá nhiều bất động sản cho thuê, theo quy trình sau:
Bước 1: Áp dụng quy tắc 50% cho từng dự án. Dùng giá thuê quảng cáo, trừ trống phòng, tính nhanh NOI. Mất khoảng 2–3 phút mỗi bất động sản, giúp loại bỏ nhanh các dự án không phù hợp.
Bước 2: So sánh với quy tắc 1%. Tiền thuê hàng tháng có phù hợp với giá chào bán không? Nếu không, lý do là gì—thuê quá thấp hoặc giá quá cao?
Bước 3: Kiểm tra tỷ lệ vốn hóa dự kiến. Tỷ lệ này dựa trên NOI nhanh của bạn so với giá mua. So sánh với tỷ lệ vốn hóa của các bất động sản tương tự trong khu vực. Nếu lệch quá nhiều, cần xem xét kỹ hơn.
Bước 4: Nếu các bất động sản vượt qua tất cả các tiêu chí, thu thập dữ liệu địa phương: hồ sơ thuế, báo giá bảo hiểm, chi phí bảo trì trung bình, tỷ lệ trống phòng.
Bước 5: Xây dựng ngân sách chi tiết cho các dự án bạn thực sự quan tâm. Thay thế giả định 50% bằng các khoản chi phí thực tế dựa trên dữ liệu địa phương và các bất động sản tương tự.
Bước 6: Tính toán khoản vay và trả nợ dự kiến (lãi suất, tỷ lệ vay, thời gian vay). Trừ khoản này khỏi NOI để ước lượng dòng tiền sau vay.
Quy trình này mất nhiều thời gian hơn cho mỗi bất động sản, nhưng nhờ sàng lọc ban đầu bằng quy tắc 50%, bạn chỉ dành công sức phân tích sâu cho các dự án tiềm năng thực sự.
Các câu hỏi chính cần trả lời
Quy tắc 50% có áp dụng cho tất cả các loại bất động sản cho thuê không?
Không hoàn toàn. Nó phù hợp với các nhà cho thuê dài hạn, nhà riêng trong thị trường trung bình. Thường thì 50% sẽ đánh giá thấp chi phí cho các bất động sản cũ, cho thuê ngắn hạn, các khu vực có thuế cao hoặc nơi phí bảo hiểm tăng nhanh. Trong các trường hợp này, nên dùng ngân sách chi tiết.
Làm sao biết bất động sản có sinh lợi thực sự không?
Quy tắc 50% chỉ ước lượng NOI. Để biết dòng tiền thực, trừ đi khoản vay hàng tháng (trả nợ). Nếu NOI trừ đi khoản vay là dương, bạn có dòng tiền dương. Nếu âm, bất động sản cần góp thêm tiền hoặc phải đặt cọc lớn hơn.
Nếu quy tắc 50% quá cao hoặc quá thấp so với thị trường của tôi?
Dùng như một bộ lọc ban đầu, rồi kiểm tra bằng dữ liệu thực tế. Nếu phân tích nhiều dự án và thấy chi phí vận hành trung bình là 40% hoặc 60%, điều chỉnh giả định. Nhưng luôn dựa trên nghiên cứu địa phương, chứ không dựa vào phỏng đoán.
Khi nào nên ngừng dựa vào quy tắc nhanh và nhờ chuyên gia phân tích?
Khi mua bất động sản lớn, hoặc bất động sản có đặc điểm bất thường (tuổi, tình trạng, đa dụng), hoặc trong thị trường bạn chưa quen. Một chuyên gia bất động sản hoặc kế toán có thể xây dựng mô hình phân tích chi tiết, giúp tránh sai lầm đắt giá.
Áp dụng vào thực tế
Quy tắc 50% là công cụ sàng lọc giúp bạn tiết kiệm thời gian, loại bỏ nhanh các bất động sản không phù hợp về mặt tài chính cơ bản. Nó phù hợp trong giai đoạn mua sắm, khi bạn duyệt nhiều danh sách và cần một phương pháp đơn giản, lặp lại để xác định các ứng viên đáng xem xét kỹ hơn.
Khi mua bất động sản cho thuê, hãy dùng cùng với quy tắc 1% và phân tích tỷ lệ vốn hóa. Sau khi bất động sản vượt qua các tiêu chí ban đầu, thu thập dữ liệu địa phương về thuế, bảo hiểm, chi phí bảo trì để xây dựng dự toán chi phí thực tế. Cuối cùng, tính dòng tiền sau vay để xem có phù hợp mục tiêu đầu tư không.
Quy tắc này dễ áp dụng, nhưng giá trị thực sự nằm ở chỗ biết khi nào tin tưởng và khi nào cần phân tích sâu hơn. Thành thạo điều đó sẽ giúp bạn ra quyết định tốt hơn khi đánh giá các bất động sản cho thuê.