Nghịch lý của Thomas Midgley: Nhà sáng chế đã biến đổi và làm hại thế giới

Thomas Midgley là một kỹ sư hóa học có sự nghiệp thể hiện một trong những mâu thuẫn đáng lo ngại nhất trong lịch sử đổi mới sáng tạo. Hai phát minh chính của ông có khả năng gây ra những tác động nghiêm trọng đến hành tinh, ảnh hưởng đến sức khỏe của hàng triệu người và đe dọa các hệ thống môi trường quan trọng. Câu chuyện của Midgley là một lời nhắc nhở đáng lo ngại về cách các giải pháp công nghệ có thể tạo ra hậu quả không lường trước được trên quy mô toàn cầu.

Sự Táo Bạo của Xăng Có Chì: Một Lời Hứa Độc Hại

Năm 1924, Midgley phát triển tetraetyl chì, một phụ gia cách mạng hóa ngành công nghiệp ô tô khi giải quyết vấn đề gõ máy trong động cơ. Ông tin tưởng đến mức trong một buổi họp báo, đã đổ xăng chứa chì lên tay và hít khí vapour để chứng minh công khai về độ an toàn của nó. Hành động tự tin quá mức này trở thành biểu tượng của thời kỳ công nghiệp, khi các nhà khoa học ưu tiên đổi mới hơn là thận trọng.

Điều mà Midgley không hiểu là độc tính hệ thống của sáng chế của ông. Chì, khi hấp thụ qua da và phổi, tích tụ dần trong các mô của con người. Trong nhiều thập kỷ, hàng triệu người trên toàn thế giới đã bị nhiễm độc chì tiến triển, đặc biệt là trẻ em, với sự phát triển thần kinh bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Chỉ số IQ giảm, các vấn đề hành vi và bệnh thận trở thành những dịch bệnh âm thầm liên quan đến xăng có chì. Mãi đến năm 1996, Hoa Kỳ mới loại bỏ hoàn toàn phụ gia này, để lại một di sản tổn thương vẫn còn ảnh hưởng đến sức khỏe cộng đồng ngày nay.

Từ Phòng Thí Nghiệm Đến Thảm Họa: Freon và Khủng Hoảng Môi Trường

Nhiều năm sau phát minh đầu tiên, Midgley mắc bệnh bại liệt và bị liệt, buộc ông phải tự sáng chế lại chính mình như một nhà phát minh. Ông sau đó phát triển Freon, một chất làm lạnh chứa chlorofluorocarbon (CFC) được thiết kế để an toàn, không dễ cháy và mang tính cách mạng trong lĩnh vực làm lạnh và điều hòa không khí. Freon được sử dụng rộng rãi trong tủ lạnh, hệ thống điều hòa và các bình xịt khí trên toàn thế giới. Nó dường như là giải pháp hoàn hảo cho những nguy hiểm của các chất làm lạnh trước đó.

Tuy nhiên, vào thập niên 1970, các nhà khoa học phát hiện ra điều đáng báo động: Freon và các CFC khác, khi thải ra khí quyển, phản ứng với tầng ozon, làm suy giảm tầng ozon với tốc độ nhanh hơn. Sự suy giảm này khiến Trái Đất phải đối mặt với mức độ bức xạ cực tím nguy hiểm, làm tăng tỷ lệ ung thư da, đục thủy tinh thể và các bệnh về hệ miễn dịch ở các dân số, bên cạnh đó còn gây hại cho các hệ sinh thái biển và đất liền.

Hiệp định Montreal năm 1987 đánh dấu sự bắt đầu kết thúc của Freon, thiết lập một thỏa thuận quốc tế để dần loại bỏ CFC. Mặc dù tầng ozon đang từ từ phục hồi, nhưng thiệt hại tích tụ sẽ tiếp tục ảnh hưởng đến các thế hệ tương lai trong nhiều thập kỷ tới.

Bài Học Từ Một Cuộc Đời Mâu Thuẫn

Cuộc đời của Midgley kết thúc một cách bất ngờ vào năm 1944 khi ông bị mắc kẹt trong một hệ thống ròng rọc mà chính ông đã thiết kế để giúp mình di chuyển sau khi bị liệt. Cái chết của ông, theo một nghĩa nào đó, là một hình ảnh thơ mộng của di sản của ông: một giải pháp phản lại chính người sáng tạo ra nó.

Hành trình của Thomas Midgley minh họa một chân lý khó chịu về đổi mới sáng tạo của con người: hậu quả không lường trước có thể tàn phá hơn cả những vấn đề mà chúng ta cố gắng giải quyết. Các phát minh của ông không phải là do ác ý, mà là sản phẩm của một thời kỳ coi thường các rủi ro về môi trường và sức khỏe cộng đồng. Di sản của Midgley dạy chúng ta rằng trách nhiệm khoa học luôn phải đi đôi với tham vọng công nghệ, và rằng thận trọng không phải là kẻ thù của tiến bộ, mà là kim chỉ nam đạo đức của nó.

Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim