Hiểu về Người cấp phép và Người nhận quyền trong Giao dịch Bất động sản

Khi bước vào thế giới bất động sản, sự rõ ràng về các thuật ngữ chính là điều cần thiết để bảo vệ lợi ích của bạn. Grantor và grantee đại diện cho hai bên cơ bản trong bất kỳ giao dịch bất động sản nào, với grantor là chủ sở hữu chuyển nhượng quyền và grantee là người nhận quyền đó. Dù bạn đang mua nhà, thuê căn hộ hay thừa kế tài sản, việc hiểu rõ các vai trò này giúp bạn điều hướng hợp đồng và các biện pháp pháp lý hiệu quả hơn.

Các bên chính—Grantor và Grantee

Nói một cách đơn giản, grantor là bên chuyển nhượng hoặc cấp quyền sở hữu cho người khác. Điều này có thể là người bán nhà, chủ cho thuê, hoặc bất kỳ tổ chức nào có quyền sở hữu hợp pháp đối với tài sản đó. Ngược lại, grantee là người nhận chuyển nhượng quyền—là người mua, người thuê, hoặc chủ sở hữu mới. Mối quan hệ của họ được chính thức hóa qua một tài liệu pháp lý gọi là deed, trong đó xác định rõ quyền nào đang được chuyển giao và điều kiện đi kèm.

Hãy nghĩ về grantor và grantee như hai mặt của cùng một giao dịch. Không bên nào có thể tồn tại mà không có bên kia. Mọi thay đổi về tài sản đều liên quan đến một bên phát hành quyền (grantor) và một bên nhận quyền (grantee). Mối quan hệ này còn mở rộng ra ngoài các giao dịch mua bán đơn thuần; nó cũng áp dụng cho các hợp đồng thuê, chuyển nhượng thừa kế, xử lý tịch thu, và các hình thức sở hữu khác.

Cách chuyển quyền sở hữu tài sản giữa Grantor và Grantee

Khi grantor quyết định chuyển nhượng tài sản của mình, họ không chỉ chuyển các tòa nhà hoặc đất đai vật lý. Họ còn chuyển “chủ quyền”—một quyền hợp pháp xác nhận quyền sở hữu, quyền sử dụng tài sản, và quyền bán lại trong tương lai. Việc chuyển nhượng này diễn ra qua một deed, và loại deed được sử dụng sẽ quyết định mức độ bảo vệ mà grantee nhận được và trách nhiệm mà grantor phải gánh chịu sau đó.

Trước khi hoàn tất bất kỳ giao dịch nào, grantee thường yêu cầu kiểm tra chủ quyền (title search). Việc này xác minh quyền sở hữu hợp pháp của grantor và phát hiện các yêu sách, thế chấp, hoặc vấn đề pháp lý liên quan đến tài sản. Nếu phát hiện có vấn đề, grantor và grantee phải giải quyết trước khi ký deed. Khi cả hai bên ký, chuyển nhượng trở nên chính thức và có hiệu lực pháp lý.

Deed không phải là tùy chọn—đây là tài liệu nền tảng xác nhận mối quan hệ grantor và grantee hợp pháp. Nếu không có deed, cả hai bên đều không có quyền pháp lý để thực thi các yêu sách về quyền sở hữu của mình.

Tám loại deed: Những bảo vệ nào chúng cung cấp?

Không phải deed nào cũng giống nhau. Các loại deed khác nhau mang lại mức độ bảo vệ khác nhau cho grantee và quy định trách nhiệm khác nhau cho grantor. Dưới đây là điểm khác biệt của từng loại:

Deed Bảo Đảm Chung (General Warranty Deed)

Deed bảo đảm chung cung cấp mức độ bảo vệ cao nhất cho grantee. Grantor xác nhận rõ ràng rằng không có vấn đề pháp lý chưa được tiết lộ liên quan đến tài sản hoặc chủ quyền của nó. Nếu sau này grantee phát hiện ra các vấn đề—như easements, thế chấp chưa thanh toán, hoặc các yêu sách khác—grantor phải chịu chi phí pháp lý để bảo vệ quyền lợi của grantee. Quan trọng là, bảo vệ này áp dụng cho các yêu sách phát sinh trước khi grantor sở hữu tài sản, chứ không chỉ trong thời gian họ sở hữu. Nhiều người mua nhà nhầm lẫn deed bảo đảm chung với bảo hành nhà; đây là hai khái niệm khác nhau. Bảo hành nhà là hợp đồng bảo hiểm sửa chữa hoặc thay thế hệ thống nhà trong một khoảng thời gian nhất định (thường là một năm) sau khi mua. Trong khi đó, deed bảo đảm chung liên quan đến rõ ràng về chủ quyền và quyền sở hữu.

Deed Bảo Đảm Đặc Biệt (Special Warranty Deed)

Deed bảo đảm đặc biệt cũng chuyển nhượng quyền sở hữu từ grantor sang grantee nhưng phạm vi hạn chế hơn. Grantor cam kết rằng không có các khoản nợ hoặc thế chấp tồn tại trong thời gian họ sở hữu tài sản. Nếu có vấn đề phát sinh từ các chủ sở hữu trước đó, grantor không chịu trách nhiệm. Các ngân hàng và chủ sở hữu tạm thời thường sử dụng loại deed này khi bán các tài sản bị xử lý qua tịch thu, vì họ chưa sở hữu đủ lâu để xác minh lịch sử đầy đủ của tài sản.

Deed Chuyển Nhượng (Grant Deed)

Loại deed này đảm bảo rằng grantor chưa bán tài sản cho người khác và không gặp vấn đề về chủ quyền trong thời gian sở hữu. Tuy nhiên, grantor sẽ không chịu chi phí pháp lý nếu grantee gặp phải các tranh chấp về chủ quyền sau này. Đây là loại deed ít bảo vệ hơn deed bảo đảm chung, phù hợp hơn cho người mua muốn tối đa hóa sự an toàn.

Deed Từ Bỏ Quyền (Quitclaim Deed)

Deed từ bỏ quyền không cung cấp bất kỳ sự đảm bảo nào. Grantor chuyển nhượng bất kỳ quyền lợi nào họ có trong tài sản nhưng không xác nhận rằng họ thực sự sở hữu chủ quyền hoặc chủ quyền có thể chuyển nhượng. Nếu sau này grantee phát hiện có yêu sách chống lại tài sản, họ không có quyền đòi hỏi gì từ grantor. Do deed từ bỏ quyền đòi hỏi sự tin tưởng lớn, thường chỉ dùng trong các trường hợp đặc biệt như chuyển nhượng giữa các thành viên trong gia đình hoặc các thỏa thuận không chính thức về tài sản, nơi mối quan hệ và sự tin tưởng đã được thiết lập.

Deed Mục Đích Đặc Biệt (Special Purpose Deed)

Loại deed này được sử dụng khi ai đó chuyển nhượng tài sản thay mặt cho một tổ chức khác—chẳng hạn như người quản lý di sản hoặc người quản lý quỹ tín thác. Vì grantor hoạt động trong vai trò chính thức chứ không phải là chủ sở hữu, họ thường không chịu trách nhiệm về các vấn đề chủ quyền mà grantee gặp phải sau này. Điều này bảo vệ người đại diện chính thức trong khi vẫn cho phép chuyển nhượng tài sản diễn ra.

Deed Trong Trường Hợp Thay Thế Tịch Thu (Deed in Lieu of Foreclosure)

Deed trong trường hợp thay thế tịch thu cho phép chủ nhà đang đối mặt với tịch thu tự nguyện chuyển nhượng tài sản về phía ngân hàng cho vay. Thỏa thuận này giúp grantor tránh được quá trình tịch thu kéo dài và tốn kém. Trong một số trường hợp, ngân hàng sẽ đồng ý bằng văn bản miễn toàn bộ số tiền còn nợ sau khi bán tài sản—gọi là khoản thiếu hụt. Thỏa thuận này phải rõ ràng và có tài liệu chứng minh; nếu không, grantor vẫn có thể còn nợ phần chênh lệch.

Deed Giữa Các Vợ Chồng (Interspousal Deed)

Loại deed này chuyển nhượng tài sản giữa các vợ chồng, thường trong quá trình ly hôn khi cả hai cùng sở hữu. Nếu tài sản có khoản vay thế chấp còn tồn đọng, người vợ hoặc chồng nhận tài sản (grantee) thường bán hoặc tái tài trợ khoản vay vào tên của mình để làm rõ quyền sở hữu và trách nhiệm tài chính.

Deed Thuê Nhà (Deed of Lease)

Với deed thuê nhà, grantor cấp quyền sử dụng tạm thời cho grantee thay vì quyền sở hữu đầy đủ. Grantor đóng vai trò chủ nhà và grantee là người thuê. Deed này quy định các điều khoản thuê, điều kiện, số tiền thuê, và quyền lợi cũng như trách nhiệm của cả hai bên. Thỏa thuận này khác với bán hàng vì grantor vẫn giữ quyền sở hữu trong khi grantee có quyền chiếm dụng trong một khoảng thời gian xác định.

Lựa chọn loại deed phù hợp—Những điểm khác biệt chính

Hiểu rõ mối quan hệ grantor và grantee giúp bạn chọn loại deed phù hợp với tình huống của mình. Nếu bạn là người mua, deed bảo đảm chung và deed bảo đảm đặc biệt mang lại sự bảo vệ mạnh mẽ hơn. Nếu bạn là grantor bán tài sản, bạn cần thương lượng về loại deed sẽ sử dụng—bảo vệ cao hơn cho grantee thường đi kèm trách nhiệm lớn hơn cho bạn.

Đối với grantee lo ngại về các vấn đề hoặc thiếu sót về chủ quyền chưa rõ, bảo hiểm chủ quyền (title insurance) cung cấp lớp bảo vệ bổ sung ngoài các loại deed. Bảo hiểm này chi trả chi phí pháp lý và thiệt hại nếu phát sinh yêu sách về quyền sở hữu sau khi giao dịch kết thúc.

Mối quan hệ giữa grantor và grantee cuối cùng phụ thuộc vào loại deed được chọn và các điều khoản bảo vệ đã thỏa thuận. Dành thời gian để hiểu rõ các điểm khác biệt này trước khi ký kết giúp cả hai bên tham gia giao dịch với kỳ vọng rõ ràng về quyền, trách nhiệm và các biện pháp pháp lý bảo vệ.

Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim