Khoảng cách giữa người giàu và người nghèo luôn thu hút sự chú ý của các nhà nghiên cứu và nhà phân tích tài chính. Trong khi nhiều người cho rằng sự giàu có chỉ dựa vào may mắn, thì phân tích gần đây của nhà giáo dục tài chính Humphrey Yang tiết lộ một điều khác: đó là về thói quen và tư duy. Hiểu được các mô hình hành vi này có thể là chìa khóa để định hình lại quỹ đạo tài chính của chính bạn.
Giáo dục không bao giờ dừng lại đối với người giàu
Một mô hình nổi bật giữa người giàu và người nghèo là mối quan hệ của họ với việc học hỏi. Người giàu xem giáo dục như một khoản đầu tư suốt đời, không phải thứ kết thúc sau khi học chính quy. Họ đọc sách tài chính, tham gia nhóm mastermind, dự hội thảo và liên tục mở rộng mạng lưới kiến thức. Trong khi đó, nhiều người xem việc học là tùy chọn sau khi tốt nghiệp. Khoảng cách kiến thức này trực tiếp dẫn đến khoảng cách về sự giàu có. Ngay khi bạn ngừng tiếp thu kỹ năng mới và hiểu biết thị trường, khả năng kiếm tiền của bạn sẽ chững lại.
Kỷ luật tín dụng phân biệt người chiến thắng và phần còn lại
Người giàu xem tín dụng như một công cụ, không phải an toàn tạm thời. Họ duy trì điểm tín dụng xuất sắc bằng cách thanh toán hóa đơn đúng hạn và giữ tỷ lệ sử dụng tín dụng dưới 50% hạn mức khả dụng. Kỷ luật này giúp họ có lãi suất vay mua nhà và vay vốn tốt hơn, tạo ra khoản tiết kiệm dài hạn đáng kể. Ngược lại, người nghèo thường mang tỷ lệ sử dụng tín dụng cao hơn và bỏ lỡ các khoản thanh toán, dẫn đến chu kỳ xấu của lãi suất cao hơn và nợ nần chồng chất. Chênh lệch 1% trong lãi suất vay có thể khiến bạn mất hàng nghìn đô la trong khoản vay 30 năm.
Tài sản, chứ không phải nợ phải trả, thúc đẩy tích lũy của cải
Người giàu liên tục hướng vốn vào các tài sản tăng giá trị: bất động sản, cổ phiếu, quỹ chỉ số và các dự án kinh doanh. Những tài sản này sinh lợi thụ động. Người nghèo thường giữ tiền trong các tài khoản tiết kiệm lãi suất thấp, âm thầm mất giá trị mua sắm do lạm phát. Sự khác biệt này trở nên rõ rệt theo thời gian. Một người đầu tư 10.000 đô la mỗi năm vào các tài sản đa dạng có thể tích lũy nhiều của cải hơn so với người giữ số tiền đó trong tiết kiệm.
Quy tắc 60/30/10: Những nguyên tắc quản lý tiền cơ bản
Người giàu có hình dung rõ ràng về dòng chảy của từng đồng tiền. Hầu hết theo các biến thể của ngân sách 60/30/10: 60% cho các nhu cầu thiết yếu, 30% cho mong muốn, 10% cho tiết kiệm và đầu tư. Người giàu và người nghèo khác biệt rõ rệt ở đây—những người xây dựng của cải có xu hướng theo dõi chi tiêu có chủ đích, trong khi người khác tiêu xài phản ứng. Với tỷ lệ tiết kiệm đều đặn 10%, hầu hết mọi người có thể nghỉ hưu thoải mái và có khả năng trở thành triệu phú.
Trì hoãn sự thỏa mãn không nhàm chán—Nó mang lại lợi nhuận
Điều này có vẻ rõ ràng, nhưng sự khác biệt là thực sự. Những người giàu kiềm chế mua sắm theo cảm xúc bằng cách giữ mắt vào mục tiêu dài hạn. Họ bỏ qua xe sang, kỳ nghỉ đắt tiền hoặc túi xách hàng hiệu trong vài năm vì họ hiểu rõ phép tính: mỗi đô la không tiêu hôm nay sẽ tích tụ thành nhiều đô la hơn vào ngày mai. Người nghèo thường tối ưu cho sự hài lòng tức thì, cảm thấy vui vẻ trong chốc lát nhưng giữ họ mắc kẹt về mặt tài chính. Tâm lý ở đây rất mạnh mẽ—những người có thể trì hoãn niềm vui một cách có hệ thống sẽ vượt xa những người không thể.
Tư duy “Làm cho tiền làm việc”
Người giàu và người nghèo tiếp cận tiền khác nhau về cơ bản. Người giàu nghĩ về cách tiền có thể tạo ra nhiều tiền hơn. Họ đầu tư vốn và để lợi nhuận kép phát triển. Người nghèo thường tiêu tiền khi có, phá vỡ chuỗi xây dựng của cải sớm. Hiểu rằng “cần tiền để kiếm tiền” không phải là bi quan—đó là nhận thức rằng việc đạt được danh mục đầu tư sáu chữ số sẽ thúc đẩy tự do tài chính của bạn nhanh hơn nhiều so với việc cứ tiêu xài mãi.
Sự giàu có âm thầm vượt qua các biểu tượng đẳng cấp hào nhoáng
Có thể trái ngược với suy nghĩ phổ biến, người giàu và người nghèo thể hiện sự giàu có theo cách đối lập. Người giàu thực hành “giàu có âm thầm”—quần áo giản dị, xe cộ thực dụng, kỳ nghỉ thực dụng. Họ đã đạt được tự do tài chính nên không cần xác nhận từ bên ngoài. Những người mới giàu từ xuất thân nghèo thường làm ngược lại: ngay lập tức mua xe sang, hàng hiệu, chuyến đi đắt tiền để tìm kiếm sự xác nhận địa vị. Mô hình tiêu dùng này đảm bảo họ vẫn nghèo. Trớ trêu thay, sự giàu có thực sự là vô hình; nó nằm trong danh mục đầu tư, chứ không phải trong bãi đỗ xe.
Kết luận
Sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo cuối cùng nằm ở hệ thống và tư duy trì hoãn so với phản ứng tức thì. Sự giàu có không chỉ là kiếm nhiều tiền hơn—mà là về những lựa chọn khác nhau tích tụ theo thời gian hàng thập kỷ. Hãy bắt đầu xây dựng những thói quen này ngay hôm nay, và quỹ đạo của bạn sẽ thay đổi đáng kể.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Điều gì phân biệt người giàu với phần còn lại? 7 đặc điểm hành vi đã được chứng minh là quan trọng nhất
Khoảng cách giữa người giàu và người nghèo luôn thu hút sự chú ý của các nhà nghiên cứu và nhà phân tích tài chính. Trong khi nhiều người cho rằng sự giàu có chỉ dựa vào may mắn, thì phân tích gần đây của nhà giáo dục tài chính Humphrey Yang tiết lộ một điều khác: đó là về thói quen và tư duy. Hiểu được các mô hình hành vi này có thể là chìa khóa để định hình lại quỹ đạo tài chính của chính bạn.
Giáo dục không bao giờ dừng lại đối với người giàu
Một mô hình nổi bật giữa người giàu và người nghèo là mối quan hệ của họ với việc học hỏi. Người giàu xem giáo dục như một khoản đầu tư suốt đời, không phải thứ kết thúc sau khi học chính quy. Họ đọc sách tài chính, tham gia nhóm mastermind, dự hội thảo và liên tục mở rộng mạng lưới kiến thức. Trong khi đó, nhiều người xem việc học là tùy chọn sau khi tốt nghiệp. Khoảng cách kiến thức này trực tiếp dẫn đến khoảng cách về sự giàu có. Ngay khi bạn ngừng tiếp thu kỹ năng mới và hiểu biết thị trường, khả năng kiếm tiền của bạn sẽ chững lại.
Kỷ luật tín dụng phân biệt người chiến thắng và phần còn lại
Người giàu xem tín dụng như một công cụ, không phải an toàn tạm thời. Họ duy trì điểm tín dụng xuất sắc bằng cách thanh toán hóa đơn đúng hạn và giữ tỷ lệ sử dụng tín dụng dưới 50% hạn mức khả dụng. Kỷ luật này giúp họ có lãi suất vay mua nhà và vay vốn tốt hơn, tạo ra khoản tiết kiệm dài hạn đáng kể. Ngược lại, người nghèo thường mang tỷ lệ sử dụng tín dụng cao hơn và bỏ lỡ các khoản thanh toán, dẫn đến chu kỳ xấu của lãi suất cao hơn và nợ nần chồng chất. Chênh lệch 1% trong lãi suất vay có thể khiến bạn mất hàng nghìn đô la trong khoản vay 30 năm.
Tài sản, chứ không phải nợ phải trả, thúc đẩy tích lũy của cải
Người giàu liên tục hướng vốn vào các tài sản tăng giá trị: bất động sản, cổ phiếu, quỹ chỉ số và các dự án kinh doanh. Những tài sản này sinh lợi thụ động. Người nghèo thường giữ tiền trong các tài khoản tiết kiệm lãi suất thấp, âm thầm mất giá trị mua sắm do lạm phát. Sự khác biệt này trở nên rõ rệt theo thời gian. Một người đầu tư 10.000 đô la mỗi năm vào các tài sản đa dạng có thể tích lũy nhiều của cải hơn so với người giữ số tiền đó trong tiết kiệm.
Quy tắc 60/30/10: Những nguyên tắc quản lý tiền cơ bản
Người giàu có hình dung rõ ràng về dòng chảy của từng đồng tiền. Hầu hết theo các biến thể của ngân sách 60/30/10: 60% cho các nhu cầu thiết yếu, 30% cho mong muốn, 10% cho tiết kiệm và đầu tư. Người giàu và người nghèo khác biệt rõ rệt ở đây—những người xây dựng của cải có xu hướng theo dõi chi tiêu có chủ đích, trong khi người khác tiêu xài phản ứng. Với tỷ lệ tiết kiệm đều đặn 10%, hầu hết mọi người có thể nghỉ hưu thoải mái và có khả năng trở thành triệu phú.
Trì hoãn sự thỏa mãn không nhàm chán—Nó mang lại lợi nhuận
Điều này có vẻ rõ ràng, nhưng sự khác biệt là thực sự. Những người giàu kiềm chế mua sắm theo cảm xúc bằng cách giữ mắt vào mục tiêu dài hạn. Họ bỏ qua xe sang, kỳ nghỉ đắt tiền hoặc túi xách hàng hiệu trong vài năm vì họ hiểu rõ phép tính: mỗi đô la không tiêu hôm nay sẽ tích tụ thành nhiều đô la hơn vào ngày mai. Người nghèo thường tối ưu cho sự hài lòng tức thì, cảm thấy vui vẻ trong chốc lát nhưng giữ họ mắc kẹt về mặt tài chính. Tâm lý ở đây rất mạnh mẽ—những người có thể trì hoãn niềm vui một cách có hệ thống sẽ vượt xa những người không thể.
Tư duy “Làm cho tiền làm việc”
Người giàu và người nghèo tiếp cận tiền khác nhau về cơ bản. Người giàu nghĩ về cách tiền có thể tạo ra nhiều tiền hơn. Họ đầu tư vốn và để lợi nhuận kép phát triển. Người nghèo thường tiêu tiền khi có, phá vỡ chuỗi xây dựng của cải sớm. Hiểu rằng “cần tiền để kiếm tiền” không phải là bi quan—đó là nhận thức rằng việc đạt được danh mục đầu tư sáu chữ số sẽ thúc đẩy tự do tài chính của bạn nhanh hơn nhiều so với việc cứ tiêu xài mãi.
Sự giàu có âm thầm vượt qua các biểu tượng đẳng cấp hào nhoáng
Có thể trái ngược với suy nghĩ phổ biến, người giàu và người nghèo thể hiện sự giàu có theo cách đối lập. Người giàu thực hành “giàu có âm thầm”—quần áo giản dị, xe cộ thực dụng, kỳ nghỉ thực dụng. Họ đã đạt được tự do tài chính nên không cần xác nhận từ bên ngoài. Những người mới giàu từ xuất thân nghèo thường làm ngược lại: ngay lập tức mua xe sang, hàng hiệu, chuyến đi đắt tiền để tìm kiếm sự xác nhận địa vị. Mô hình tiêu dùng này đảm bảo họ vẫn nghèo. Trớ trêu thay, sự giàu có thực sự là vô hình; nó nằm trong danh mục đầu tư, chứ không phải trong bãi đỗ xe.
Kết luận
Sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo cuối cùng nằm ở hệ thống và tư duy trì hoãn so với phản ứng tức thì. Sự giàu có không chỉ là kiếm nhiều tiền hơn—mà là về những lựa chọn khác nhau tích tụ theo thời gian hàng thập kỷ. Hãy bắt đầu xây dựng những thói quen này ngay hôm nay, và quỹ đạo của bạn sẽ thay đổi đáng kể.