Người khác mượn tiền tôi, tôi nên làm mặt lạnh hay cứ làm người ngây thơ vô tội?


Khi người bạn thân nhất của bạn gửi tin “Bạn có ở đó không?” kèm theo một chuỗi dấu chấm lửng ngập ngừng, phải chăng bạn đã ngửi thấy mùi mượn tiền? Khi người thân đến gõ cửa với lý do “cứu giúp khẩn cấp chứ không giúp nghèo”, ví của bạn có còn đập nhanh hơn trái tim không?

Nhưng nếu tôi nói với bạn, việc mượn tiền hoàn toàn không phải là thử thách tình cảm, mà là một màn bắt cóc cảm xúc trắng trợn, bạn có cảm thấy nhẹ nhõm — rồi lại đau đớn gấp đôi?

Rốt cuộc ai quy định “Bạn bè chân chính phải chịu đựng được thử thách vay mượn”? Tiêu chuẩn này tại sao không do chính bạn đặt ra? Khi đối phương dùng mối quan hệ nhiều năm để thế chấp, bạn ký vào là một hợp đồng vay mượn, hay chỉ là một tờ giấy bán thân?

Bạn có từng nghĩ vì sao họ không tìm ngân hàng, mà lại tìm đến bạn? Là vì lãi suất của bạn rẻ hơn — miễn phí? Hay vì cách đòi nợ của bạn nhẹ nhàng hơn — hoàn toàn không dám đòi? Hoặc, là vì trong lòng họ, bạn chính là kẻ không cần phải cân nhắc “chi phí chìm” mà vẫn dễ dàng bị hạ gục?

Bạn có dám thừa nhận rằng, lý do chính khiến bạn sợ từ chối không phải là đối phương sẽ đói chết, mà là sợ mang tiếng “lạnh lùng”, “ích kỷ”? Chúng ta từ nhỏ đã được dạy “sẵn lòng giúp đỡ người khác”, vậy khi nào nó biến thành “sẵn lòng cho tiền”? Lòng tốt của bạn xuất phát từ trái tim, hay chỉ là tấm vé chuộc tội vì sợ mất hình tượng?
Xem bản gốc
post-image
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim