Luôn nghĩ rằng Mỹ là quốc gia giàu có nhất thế giới, cho đến khi tôi nghiên cứu sâu về chỉ số GDP bình quân đầu người mới nhận ra thực tế còn phức tạp hơn nhiều. Thực ra, trong bảng xếp hạng các quốc gia giàu nhất toàn cầu, Mỹ thậm chí không nằm trong top đầu.



Gần đây tôi đã xem một dữ liệu về các quốc gia giàu nhất thế giới, mới hiểu tại sao Luxembourg, Singapore, Ireland—những quốc gia nhỏ bé—lại có thể vượt mặt Mỹ về mặt kinh tế. Những quốc gia này dù diện tích nhỏ, dân số ít, nhưng GDP bình quân đầu người lại dẫn đầu xa vời. Luxembourg với khoảng 155.000 USD GDP bình quân đầu người đứng đầu thế giới, trong khi Mỹ chỉ khoảng 89.700 USD, xếp thứ mười. Khoảng cách thực sự không nhỏ.

Tôi nhận thấy các quốc gia giàu nhất này có điểm chung: hoặc dựa vào tài nguyên thiên nhiên để phát triển, hoặc dựa vào tài chính và đổi mới sáng tạo. Ví dụ như Qatar và Na Uy, dự trữ dầu khí và khí tự nhiên giúp họ tích lũy khối tài sản khổng lồ. Trong khi Luxembourg, Singapore và Thụy Sĩ thì nhờ vào ngành dịch vụ tài chính phát triển và môi trường kinh doanh ưu việt để tích lũy của cải. Chính trị ổn định, lực lượng lao động chất lượng cao và chính sách mở cửa thương mại là chìa khóa giúp các nền kinh tế này bứt phá.

Nói về thứ hạng cụ thể của các quốc gia giàu nhất này, Luxembourg chắc chắn đứng đầu. Singapore theo sát, từ một quốc gia đang phát triển trong vài thập kỷ ngắn đã biến thành trung tâm kinh tế toàn cầu, chuyển đổi này thực sự là một kỳ tích. Macau, là đặc khu hành chính của Trung Quốc, nhờ vào ngành casino và du lịch, GDP bình quân đầu người cũng vượt quá 140.000 USD, xếp thứ ba. Ireland nhờ thu hút nhiều doanh nghiệp công nghệ và dược phẩm, đứng thứ tư. Qatar, Na Uy—những quốc gia năng lượng lớn—xếp thứ năm, thứ sáu. Thụy Sĩ dựa vào đồng hồ, hàng xa xỉ và tài chính để giữ vững vị trí trong top 10.

Điều thú vị nhất là, dù Mỹ là quốc gia có tổng sản lượng kinh tế lớn nhất thế giới, sở hữu các sàn giao dịch chứng khoán hàng đầu như NYSE và NASDAQ, đồng USD giữ vị trí dự trữ toàn cầu không thể lay chuyển, nhưng về mặt giàu có bình quân đầu người thì thực tế không nổi bật lắm. Hơn nữa, khoảng cách giàu nghèo ở Mỹ rất lớn, nợ công hơn 36 nghìn tỷ USD cũng là một gánh nặng lớn.

Vì vậy, để nói về các quốc gia giàu nhất thế giới, không thể chỉ nhìn vào tổng GDP, mà phải dựa vào GDP bình quân đầu người—chỉ số thực sự phản ánh mức độ giàu có của người dân. Những quốc gia đứng đầu bảng xếp hạng này đều có môi trường chính trị ổn định, hệ thống xã hội hiệu quả và cấu trúc kinh tế đa dạng, giúp họ duy trì lợi thế kinh tế trên trường quốc tế. Thú vị là, bảng xếp hạng này mỗi năm lại thay đổi, đáng để theo dõi liên tục.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Ghim